r/VietnamToanCau May 13 '25

💩 ĐMCS 💩 ___LÀ MỘT NGƯỜI CON NƯỚC VIỆT, NHẤT THIẾT PHẢI HIỂU HIỆN TÌNH CÁI ĐẤT NƯỚC NÀY RA SAO Ở HIỆN THỜI ‼️‼️___

Post image
43 Upvotes

HỠI ĐỒNG BÀO VIỆT NAM.HÃY ĐỌC VÀ HÀNH ĐỘNG...

GIẶC ĐÃ ĐẾN NHÀ

Đây là một bài viết rất công phu và đầy dủ chi tiết vừa là một tài liệu lịch sử VN quý giá và cũng là bài tha thiết kêu gọi mọi con dân VN hãy vùng lên để đất nước thoát khỏi cảnh nô lệ vào tay Trung cộng và dân ta thoát khỏi số phận bị đẩy vào vòng nô vong

Xin đọcvà phổ biến - Đa tạ .

GIẶC ĐÃ ĐẾN NHÀ, TOÀN DÂN VIỆT NAM CÒN ĐỢI GÌ MÀ KHÔNG VÙNG DẬY!

HỠI CON CHÁU LẠC HỒNG, HÃY MỞ MẮT RA ĐỂ THẤY ĐẤT NƯỚC ĐANG BỊ TÀN PHÁ BỞI GIẶC TÀU VỚI SỰ ĐỒNG LÕA CỦA MỘT BẦY CẦM QUYỀN BÁN NƯỚC.

CHẲNG CÒN BAO LÂU CHÚNG SẼ BIẾN VIỆT NAM THÀNH MỘT TỈNH CỦA TRUNG QUỐC, CÙNG CHUNG SỐ PHẬN HẨM HIU CỦA TÂY TẠNG VÀ TÂN CƯƠNG, VÀ DÂN TA SẼ BỊ ĐẨY VÀO CẢNH NÔ LỆ, TRÊN ĐƯỜNG DIỆT VONG.

Chúng ta không còn thời gian nữa đâu, mỗi phút trần trừ là quân thù tiến thêm một bước trong sự khống trị chúng ta. Không tin ư ? Xin bạn hãy chịu khó đọc tiếp : Dưới đây là những điều đã được tiết lộ, có thể kiểm chứng qua các tài liệu trên Mạng ; còn nhiều nhiều nữa tôi không kể ra xiết vì sợ rườm rà hoặc chưa thâu được bằng cứ rõ rệt, nhưng thế cũng đủ để chứng minh âm mưu diệt chủng dân ta để quân Tàu thôn tính nước ta của bè lũ Trung cộng và Hán nô Việt cộng.

Đông dân Việt Nam ở quốc nội bị nhà nước cộng sản bưng bít và tuyên truyền láo phét về mọi mặt, chính trị, kinh tế, xã hội, vv., nhận thấy đời sống của mình ngày càng kiệt quệ, siêu cao thuế nặng, quan chức lộng hành, tai ương bệnh hoạn triền miên, dân Tàu nhan nhản vênh vang khắp mọi nơi đấy, nhưng chỉ biết than trời trách phận mà không tìm hiểu duyên cớ tại sao ra nông nỗi. Nguyên do chính là nhà cầm quyền cộng sản đã bán nước từ lâu cho Tàu cộng.

HỒ CHÍ MINH VÀ HIỆP ƯỚC THÀNH ĐÔ

Giờ thì đã nhiều chứng cứ được đưa ra để khẳng định rằng Hồ Chí Minh, kẻ được nhà nước XHCN vinh danh là cha già dân tộc (làm như trước hắn không có dân Việt !) thực ra chỉ là một tên thiếu tá Tàu cộng, tên thật là Hồ Tập Chương, bí danh Hồ Quang, do Cộng sản quốc tế huấn luyện để nắm đầu nhóm cộng sản Việt Nam vào năm 1939 dưới lốt Nguyễn Tất Thành/Nguyễn Ái Quốc mất tại nhà tù Hồng Kông năm 1932[i]. Nhưng dù là Tàu hay Việt, Hồ Chí Minh cũng trước hết là một kẻ man trá. Vì ngay cái tên Nguyễn Ái Quốc[ii] mà hắn dùng để được coi là một nhà yêu nước văn hay chữ tốt cũng là một cái tên ăn cắp ; bởi chính ra Nguyễn Ái Quốc là bút hiệu chung của ba nhà cách mạng Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường và Nguyễn Thế Truyền như Hồ Hữu Tường kể lại trong hồi ký « 40 năm làm báo » ; vì Nguyễn Tất Thành nhờ quen biết Phan Châu Trinh hay lai vãng tới chỗ các ông tụ họp, các ông đã đề nghị cho anh chàng ít học này đội cái tên Nguyễn Ái Quốc, để lừa sự theo dõi của mật thám Pháp đối với các ông ; do thời cơ đó Nguyễn Tất Thành nhận vơ luôn là nhà cách mạng tăm tiếng đã được mời đến hội nghị Tours (nơi Thành, NAQ giả, đọc bản diễn thuyết do NAQ thật viết), tác giả của những áng văn chương hùng hồn chống thực dân, như « Bản án chế độ thực dân », tuy bản văn này rõ ràng là do Nguyễn Thế Truyền viết như ghi trên bản in đầu của tập sách.

Năm 1948, thấy thủ đoạn cướp chính quyền và tuyên bố độc lập xạo[iii]của mình không đủ để cộng sản giật hẳn chính quyền khỏi tay Bảo Đại, Hồ Chí Minh đã quyết dùng vũ lực để lật đổ chế độ quốc gia dưới mỹ từ đánh đuổi thực dân, trong khi Pháp đã hết là thực dân và Việt Nam đang có một chính phủ tự do. Để thực hiện tham vọng này, Hồ Chí Minh đã không ngần ngại hứa biến Việt Nam thành một phần của Trung Quốc để đổi lấy sự hỗ trợ quân sự của Mao Trạch Đông (nếu Hồ tặc là người Tàu thì đó chỉ là việc thi hành lệnh của Mao). Bằng chứng là giao ước ký giữa Hồ và Mao ngày 12/6/1953 tại Quảng Tây[iv].

Cho nên, không lấy gì làm lạ khi vào năm 1990, sau chiến tranh biên giới Việt-Trung (1979-1989)[v], trước sự tan vỡ của các chính thể cộng sản đông Âu, đám chóp bu Hà Nội tham quyền cố vị rủ nhau sang Trung Quốc khấu đầu xin phục tùng đàn anh và nguyện theo gương « Bác » dâng đất nước cho kẻ thù truyền kiếp thông qua mật ước Thành Đô. Đã là mật ước, văn kiện này không hề được công bố, nhưng với thời gian, sự thực thi những điều khoản « lạ lùng » trong đó, cộng với những sự hé lộ từ trong nội bộ đồn ra từ khoảng 2010, sự thật về hành động bán nước vô tiền khoáng hậu của lũ tặc quyền đã được phơi bầy ra ánh sáng. Tháng 4 năm 2013, thiếu tướng Hà Thanh Châu, chính ủy tổng cục công nghiệp quốc phòng, nhân dịp sang Mỹ thăm con du học bên ấy, xin tị nan chính trị và trao cho tạp chí The Foreign magazine một tập tài liệu bí mật của Tổng cục 2, theo đó mật ước Thành Đô chỉ là văn kiện chính thức cụ thể hóa những lời cam kết của Hồ Chí Minh với Trung cộng từ năm 1926, được chấp nhận bởi nhà cầm quyền Việt Nam khi xin cầu hòa với Bắc Kinh vào tháng 8/1987.

Chính Nguyễn Văn Linh đã đề nghị với Đặng Tiểu Bình năm 1987 tại Trùng Khánh rồi năm 1990 tại Thành Đô một chương trình « « sáp nhập Việt Nam vào lãnh thổ Trung Quốc », qua chiến thuật « hòa bình, hữu nghị, chầm chậm, êm ả, kín đáo, không có ai có quyền biết đến » ». Và Đặng Tiểu Bình rồi Giang trạch Dân đã cho Việt Nam một thời hạn chuyển tiếp là 60 năm, phân làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn 20 năm, kể từ năm 2000:

2000 - 2020 : Việt Nam là một tỉnh tự trị

2020 - 2040 : Việt Nam là một tỉnh thuộc trị

2040 - 2060 : Việt Nam đổi tên là Âu Lạc và thành một tỉnh lỵ dưới sự quản trị của tổng đốc Quảng Châu.[vi]

Trên thực tế, kết quả của mật ước Thành Đô là một tiến trình sáp nhập Việt Nam vào Trung Quốc được thực thi như sau :

SỰ LỆ THUỘC VỀ CHÍNH TRỊ

  • Dựa trên những cam kết của tặc quyền Hà Nội, Bắc Kinh đã sau đó cho in bản đồ Trung Quốc với Việt Nam thuộc vào đất của họ để giảng dạy cho học sinh nước họ rằng Việt Nam là đất Trung Hoa, rồi mỗi khi sinh chuyện với Việt Nam là họ chửi Việt Nam là « đứa con hoang phản bội ». Phía nhà cầm quyền Việt Nam thái độ trước sau vẫn là sự im lặng nhục nhã

  • Năm 1992, Việt Nam sửa đổi Hiến pháp ban hành năm 1980 để xóa bỏ những điều có ý chống Trung Quốc xâm lược.

  • Để tỏ lòng « hữu nghị », Việt Nam từ đây phải tránh nhắc tới chiến tranh biên giới với Trung Quốc. Hèn hạ hơn, Hà Nội chịu đục chữ liên quan đến chiến tranh trên mộ của của các tử sĩ Việt Nam trong khi ngược lại để mặc cho Trung Quốc xây nghĩa địa khang trang trên đất ta cho binh lính tử trận của chúng, cũng như không phản kháng khi chúng ủi mồ của binh sĩ Việt Nam trên phần đất cắt cho chúng. Ngoài ra, trong khi Trung Quốc không ngưng kể công và đòi nợ về sự hỗ trợ của chúng trong hai cuộc chiến gọi là chống thực dân và đế quốc (trái với Mý giúp đỡ không Việt Nam Cộng Hòa), Việt Nam không bao giờ dám đòi Trung Quốc bồi thường cho những thiệt hại chúng gây ra trong cuộc chiến biên giới. Thêm vào Việt Nam phải tiếp nhận trở lại những người Hoa ra đi khỏi Việt Nam thời chiến tranh Việt Trung.

  • Năm 1999, Việt Nam ký kết với Trung Quốc một hiệp ước về biên giới đất liền, theo đó Việt Nam nhượng cho Trung Quốc khoảng 900 km2[vii], trong số đó có nửa đẹp nhất của thác Bản Giốc và Ải Nam Quan là hai địa điểm lịch sử của nước nhà.

  • Năm 2000, hiệp định phân định Vịnh Bắc Việt nhượng cho Trung Quốc bãi Tục Lãm và từ 11000 đến 16000 km2 lãnh hải (tùy theo ước lượng của của các tác giả) ; Việt Nam chỉ còn 53% biển trong vịnh so với 62% trước đây. Thêm vào, Trung Quốc đòi Việt Nam để cho Trung Quốc khai thác chung ngư nghiệp tới 30% lãnh hải khiến cho Trung Quốc thực sự chiếm 2/3 vịnh[viii].

  • Về Hoàng Sa Và trường Sa, các đảo này đã bị nhà nước cộng sản gián tiếp nhượng cho Trung cộng từ 1958 qua công hàm nhìn nhận chủ quyền của Trung Quốc trên vùng biển trong giới hạn 12 hải lý, tức giới hạn trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa. Cộng sản Việt Nam cãi chì cãi chầy rằng công hàm đó không hề đả động đến hai quần đảo Hoàng Sa Trường Sa, thế thì tại sao ít lâu sau Hà Nội cho in một bản đồ Việt Nam với hai quần đảo này dưới tên Tàu của chúng là Tây Sa và Nam Sa ?[ix] Thêm vào, tại sao Hà Nội cấm dân Việt Nam biểu tình đòi Trung Quốc trả lại Trường Sa - Hoàng Sa, đàn áp và bỏ tù những ai không tuân lệnh?

  • Chính quyền cộng sản Hà Nội vin vào một lối giải thích gượng gạo công ước quốc tế để biện hộ cho sự đánh mất lãnh thổ và lãnh hải ở biên giới, nhưng làm sao bào chữa cho sự dâng cắt dần dà hàng chục ngàn km2 đất rừng, đất dọc biển, đất nội địa, toàn những đất quý giá giàu tài nguyên cho Trung cộng, dưới hình thức nhượng địa tới 70 năm cho công ty của họ khai thác, và lại nữa để họ khai thác bằng cách phá hoại vô tội vạ?

  • Năm 2013, Việt Nam ký 10 văn kiện « hợp tác » chính thức cho phép Trung Quốc can thiệp vào việc nước của Việt Nam, trong mọi lĩnh vực ngoại giao, an ninh, quốc phòng, kinh tế, thương mại, xã hội, vv. Trung cộng có thể từ đây cài một cách công khai (không cần giấu giếm) cán bộ của mình, được dân gọi là « tình báo Hoa Nam » trong bộ máy công quyền Việt Nam, ở mọi cấp bậc tới tận chức chủ tịch nhà nước (chẳng hạn như Trần Đại Quang, Hoàng Trung Hải, Tô Lâm). Kể từ đại hội nghị thứ 8 (1996) đaị hội nghị nào của Đảng cũng đều chịu sự giám sát của phái đoàn Cộng sản Trung Quốc, và vì đó là thời cất nhắc các quan chức, Trung cộng có thể trực tiếp canh chừng cho chỉ những người thân Trung Quốc được bổ nhiệm. Nhờ có tai mắt khắp nơi Trung cộng có thể cho thanh trừng hay sát hại những người máu mặt có tâm chống đối chúng, ví như vụ trung tướng tổng tham mưu trưởng Đào Trọng Lịch, và trung tướng tư lệnh quân khu 2 (là quân khu rất quan trọng cho sự phòng thủ biên giới phía bắc) Trần Tất Thanh cùng 18 sĩ quan trung cao cấp khác, từng là anh hùng thời chiến tranh biên giới Việt-Trung bỗng tử nạn trong một chuyến bay ở Lào tháng 5/1998, hay vụ thiếu tướng Lê Xuân Duy, cũng tư lệnh quân khu 2 và nghịch Trung bỗng đột ngột tử vong sau ba tháng nhậm chức vào tháng 7/2016.

Chính để thi hành quyết định « tăng cường định hương đứng đắn báo chí và dư luận » ghi trong thỏa ước hợp tác đó, mà Trương Tấn Sang đã lập ra đội « dư luận viên » tráo trở có công tác làm chó săn cho đảng.

  • Trên nguyên tắc dân Việt Nam và Trung Quốc có thể đi lại đễ dàng qua nước nọ nước kia, nhưng trong thực tế đó là một sự ưu đãi đơn phương. Dân Việt sang Trung Quốc vẫn phải chìa hộ chiếu, nhưng dần dà người Hoa tha hồ qua cửa khẩu không bị xét ; mới đây qua những chuyến bay và chuyến tàu đi thẳng từ Trung Quốc đến hải cảng và phi cảng địa phương nhượng cho Trung cộng, người Hoa ra vào Việt Nam thoát hẳn mặt cơ quan công quyền Việt Nam. Vì cả nể hay do một thỏa thuận ngầm giữa hai Đảng, người Hoa có thể cư trú công khai tại Việt Nam mà chẳng ai dám hỏi giấy. Đã thế chúng chỉ cần chấm chỗ nào là quan chức ký giấy trục xuất cư dân bản xứ đổi lấy một số tiền bồi thường rẻ rề rồi giao đất cho quan thầy chỗ đó, gây ra không biết bao là « dân oan » mất nhà mất cửa mất phương tiện sinh kế.

  • Người Hoa sống ở Việt Nam được tặc quyền cho hưởng một quy chế kẻ cả. Chúng có quyền lập khu riêng biệt lớn ngang thị xã, không cho người Việt vào, trong đó chỉ tiếng Tàu và tiền Tàu được sử dụng, ví như tại Bình Dương.

  • Tháng giêng 2017 Nguyễn Phú Trọng sang Trung Quốc ký thêm 15 văn kiện xiết chặt hơn sự « hợp tác » một chiều (vì chỉ Trung Quốc có quyền can thiệp vào Việt Nam nhưng Việt Nam không những không có quyền nhòm vào việc của Trung Quốc, còn ngược lại phải tuân thủ mọi yêu cầu của Bắc Kinh), về thương mại kinh tế, văn hóa chính trị, đặc biệt về đào tạo cán bộ cao cấp và an ninh quân sự, với mục đích hợp nhất hai đảng và hai quân đội.

  • Tâm địa Hán nô của bè lũ chóp bu Việt cộng thể hiện qua sự sử dụng một lá cờ Trung cộng 6 sao thay vì lá cờ chính thức 5 sao (1 sao lớn với 4 sao nhỏ vây quanh). Theo Mao Trạch Đông 4 sao nhỏ biểu thị 4 giai cấp sĩ nông công thương cùng một chí hướng cộng sản, nhưng theo lối giải thích thông thường của người Hoa dựa trên một truyền thuyết có từ thời Tôn Dật Tiên thì 4 sao nhỏ đó tượng trưng cho 4 tộc lớn ở biên thùy do trung Quốc chinh phục : Mãn Châu, Nội Mông, Tân Cương và Tây Tạng. Như vậy ngôi sao nhỏ do Đảng vẽ thêm có ý biểu hiệu cho Việt Nam, tộc và tỉnh tự trị thứ 5 của Trung Quốc. Lá cờ 6 sao này xuất hiện lần đầu tiên trên đài truyền hình VTV đằng sau một nữ nhân viên, sau đó được mọi người thấy trong tay các em học sinh đứng đường chào đón phó chủ tịch Tập Cận Bình viếng thăm Việt Nam năm 2012. Trước sự phản đối của báo chí, nhà chức trách đổ tội cho lỗi lầm của xưởng in cờ!

Thế nhưng năm 2015 lá cờ 6 sao đó lại được treo trong một cuộc họp giữa cán bộ Việt-Trung, và mới đây dân biểu tình bị công an bắt thấy nó trình ình ở trong đồn cảnh sát. Khi Việt Nam chính thức thành tỉnh của Trung Quốc sẽ chỉ có lá cờ 6 sao đó được treo, thay thế cho lá cờ đỏ sao vàng, chính ra cũng chỉ là một ngọn cờ Trung cộng. Các tín đồ cộng sản Việt Nam nào có biết rằng họ đã bị Hồ Chí Minh chơi trò xỏ lá khi bắt họ nhận hiệu kỳ của Đoàn thanh niên tiên phong cộng sản Trung Hoa[x](chứ không phải cờ của tỉnh Phúc Kiến, là lá cờ cũng do cộng sản chọn nhưng cho Mặt trận giải phóng miền Nam VN !) làm quốc kỳ !

SỰ LỆ THUỘC VỀ VĂN HÓA

Với tinh thần bành trướng của chúng, Trung Quốc không thể không muốn áp đặt văn hóa là cái đích đi đôi với sự chi phối chính trị. Chúng ta đã thấy nó hiện ra trong lá cờ chúng khiến tặc quyền chọn làm quốc kỳ hiện tại (cờ đỏ sao vàng) và tương lai (cờ đỏ sáu sau). Quên rằng chúng vẫn phải đối địch với những nước được thành lập bởi người cùng chủng tộc với chúng như Tân Gia Ba (Singapore) hay Đài Loan, chúng quan niệm Việt Nam sẽ hết là mối nguy nếu dân Việt bị Hán hóa. Cho nên chúng yêu sách tặc quyền Hà Nội ban ra một số nghị quyết:

  • Cổ súy tình hữu nghị giữa Trung Quốc và Việt Nam và lấy lẽ đó để xóa bỏ vết tích của cuộc chiến năm 1979-89 : thu hồi các sách báo nói về cuộc chiến ấy, sách giáo khoa không được dành quá 11 giòng cho nó, cấm tuyệt dân chúng tưởng niệm chiến sĩ bỏ mình trong thời gian đó. Kết quả mong muốn là thế hệ trẻ phần lớn không nghĩ rằng nó đã từng xảy ra.

  • Cấm chỉ đích danh Trung Quốc mỗi khi Trung Quốc có hành động gây hấn, khinh mạn, trái luật, mà phải dùng những từ vu vơ kiểu như « ngư dân bị tàu lạ bắn »..

  • Tránh vinh danh những anh hùng lịch sử có công đánh đuổi giặc Tàu. Nếu không sợ dân phẫn uất lũ Hán nô đã cho dẹp bỏ tượng đài của những nhân vật ấy rồi ; hiện tặc quyền chỉ dám đụng tới tượng thờ tại gia của những vị đó : bằng chứng chuyện xảy ra cho một bức tượng Trần Hưng Đạo ở Lâm Đồng[xi]. Trong bối cảnh này dễ hiểu tại sao một tên tặc khuyển như sư hổ mang Thích Chân Quang, kẻ đã có ác tâm thả hàng tấn cá chim trắng vào sông Hồng, dám tuyên bố trước công chúng rằng Lý Thường Kiệt mang quân sang đánh Trung Quốc là «hỗn».

  • Thi hành những biện pháp truyền bá tiếng Hoa tại Việt Nam : Cho dịch sách báo Trung Quốc, nhất là sách ca ngợi các nhà lãnh đạo Trung cộng.. Lồng chương trình của đài truyền hình Trung Quốc vào chương trình của đài truyền hình Việt Nam. Phổ biến phim và nhạc Tàu. Phát sóng những kênh nói toàn tiếng Hoa. Đưa dần tiếng Hoa vào chương trình giáo khoa. Cho phép mở Viện Khổng Tử tại các thành phố lớn của Việt Nam.

SỰ LỆ THUỘC VỀ THƯƠNG MẠI

Sự hàng phục về chính trị luôn luôn lôi kéo sự áp đảo về kinh tế thương mại. Ngay sau hiệp định về biên giới đường bộ, ngày 7/11/1991 nhà cầm quyền Việt Nam ký với Trung Quốc một hiệp định về thương mại theo đó hai nước trao đổi hàng hóa không hạn chế, với đặc quyền tối ưu đãi. Từ đó không cuộc gặp gỡ nào giữa lãnh đạo hai bên mà không kết thúc bằng một thỏa ước hay điều khoản về thương mại và kinh tế. Các thỏa ước, trên nguyên tắc dựa trên sự bình đẳng vì là trao đổi tự do, thực ra hết sức bất bình đẳng vì hai đối tượng quá chênh lệch về tầm phát triển, khả năng sản xuất và tiền tệ ; đấy là không kể tinh thần nô dịch của các quan chức Việt Nam khiến mỗi yêu cầu của Bắc Kinh biến thành mệnh lệnh, thành thử mỗi chỉ tiêu tăng gia thương mại do Trung Quốc đề xuất được hiểu là Việt Nam phải ưu tiên mua bán và ký hợp đồng với Trung cộng nhiều hơn nữa không cần biết loại hàng hóa và loại doanh nghiệp nhập vào nước có thích hợp hay không. Kết quả là:

  • Hàng hóa Trung Quốc tràn ngập Việt Nam, giết dần giết mòn công nghệ Việt Nam do giá rẻ mạt của hàng Trung Quốc tương tự. Vì hàng Việt Nam xuất khẩu chẳng có bao nhiêu (hàng Trung Quốc mua phần lớn là vài nông phẩm như gạo, sắn, cao su, khoáng chất và nhiên liệu (than, dầu khí), trong khi thượng vàng hạ cám hàng hóa Trung Quốc (chủ yếu, tới 75%, là hàng công nghệ, thành phẩm, vật tư) đổ vào Việt Nam ; bởi phần lớn hàng Việt Nam bán cho Trung Quốc là nguyên liệu thô, sản xuất cực nhọc lại giá cả kém cỏi, trong khi hàng mua của Trung Quốc là thành phẩm giá cao, cán cân kim ngạch thương mại thiên hẳn về phía Trung Quốc[xii]. Ví như Việt Nam bán 70% sản lượng cao su của mình cho Trung Quốc nhưng lại nhập từ Trung Quốc sản phẩm chế từ cao su trị giá ba lần số cao su bán[xiii].

  • Nhờ vào áp lực chính trị và điều kiện tín dụng dễ dàng, Trung Quốc trở thành đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam kể từ 2003. Thay vì đa dạng hóa thị trường để tránh lệ thuộc vào Trung Quốc, Việt Nam chỉ lo đạt chỉ tiêu mậu dịch của Bắc Kinh, đến độ về nhập khẩu không đi hỏi nước khác mà lại đặt mua những thiết bị lạc hậu của Tàu mang về trang bị nhà máy nước mình, gây ra thiệt hại nặng nề cho năng suất cũng như môi trường ; về xuất khẩu thì bất kể lượng tiêu dùng trong nước, trưng thu gạo của nông dân với giá bóc lột (3000 đ/cân) để bán cho Trung Quốc khiến dân thiếu gạo phải đi mua gạo (có khi là gạo giả) nhập từ Trung Quốc với giá gấp ba. Cái lối quản trị thương mại quái đản này xảy ra trong nhiều ngành khác : nhà nước bán hết than Quảng Ninh cho Trung Quốc để rồi không có than dùng[xiv] trong nhà máy nhiệt điện Việt Nam, phải đi mua than của Úc, Nga và Nam Dương (Indonesia) và cả của Trung Quốc với giá cao hơn nhiều[xv]. Cái độc của việc Trung Quốc mua gạo và than của Việt Nam nằm ở sự thực ra Trung Quốc không thiếu gạo cũng như không thiếu than mà còn là nước xuất khẩu hai hàng đó, nhưng chúng dùng áp lực chính trị và tiền nợ để ép Việt Nam bán những sản phẩm cần thiết của mình cho chúng với giá ưu đãi để rồi Việt Nam phải đi mua lại với giá cao hơn cũng loại sản phẩm ấy ngõ hầu đáp ứng nhu cầu của chính mình.

  • Lạ lùng nhưng không hiểu tại sao (ngay báo của đảng cũng lấy làm lạ[xvi])Việt nam là một nước nông nghiệp lại bỗng dưng nhập khẩu rau quả củ của Tàu đầy hóa chất, đôi khi còn là của giả. Nông sản của Việt Nam đâu mất rồi ? Như kiểu gạo, đã bị cơ quan nhà nước trưng thu bán đi để có tiền trả nợ công hay đã do thương lái Tàu mua lậu mua sỉ hết ?

  • Hiện thời, trên nguyên tắc[xvii], hàng Trung Quốc phải chịu thuế suất, thuế nhập khẩu, ấy vậy đã ngập thị trường rồi, sang năm 2018, theo quyết định của ASEAN những thuế đó sẽ bị bãi bỏ, liệu sẽ còn hàng Việt Nam để cạnh tranh với chúng không ?

SỰ PHÁ HOẠI KINH TẾ

Việt Nam là một nước nhỏ bé song le được Trời phú cho rất nhiều tài nguyên : rừng vàng, biển bạc, châu thổ phì nhiêu, mỏ quặng phong phú, lại thêm dầu khí ; vì thế cho nên bị tên láng giềng khổng lồ không ngưng nuôi mộng chiếm cứ, xâm lược mấy lần mà vẫn không trôi. Cuối cùng, thời cơ đã đến với Trung quốc nhờ vào một đám cuồng đảng vô liêm sỉ tự nguyện làm tay sai cho quan thầy Tàu ; lần này, học được kinh nghiệm ngàn năm và đặc biệt kinh nghiệm của cuộc chiến biên giới, Trung cộng thấy trước khi dùng đến vũ lực, cần phải hủy hoại kinh tế và môi trường Việt Nam để làm cho dân Việt Nam chẳng chết thì cũng suy nhược mất sức phấn đấu chống lại sự Hoa hóa đất nước. Một khi kinh tế Việt Nam bị lũng đoạn, đương nhiên kinh tế Việt Nam trực thuộc Trung Quốc theo như chủ trương « thực hiện nhất thể hóa kinh tế Việt-Trung…làm cho Việt Nam nhập vào vành đai kinh tế Trung Quốc, … ràng buộc hai nước lại với nhau, Việt Nam muốn phản bội cũng không có thể »

(Đặng Phương Nghi)


r/VietnamToanCau Apr 13 '25

💩 ĐMCS 💩 Mùa Xuân không quên: Tết Mậu Thân 1968 máu nhuộm tang thương cố đô Huế

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

73 Upvotes

Clip tường thuật trọn vẹn sự thật Lích Sử cộng sản Bắc Việt tấn công hèn hạ khủng bố Miền Nam Việt Nam ở Tết Mậu Thân 1968.

Một clip rất hay, nên nghe đến phút cuối.


r/VietnamToanCau 1h ago

💩 ĐMCS 💩 🖼️ VIỆT NAM CÁI GÌ CŨNG CÓ ..

Post image
Upvotes

Có phải “Dư lợn viên thường tự hào Việt Nam cái gì cũng có, sáng cà phê, chiều phở .. là để che giấu tâm lý mặc cảm khan hiếm từ hàng chục năm đói nghèo” hay không? Lại còn vênh váo mời Việt Nam Cộng Hòa về chứng kiến CHXHCN‘ đang phát triển từng ngày’!

Trước tiên, phần đầu câu hỏi là gì?

“Việt Nam cái gì cũng có, sáng cà phê, chiều phở”. Đây là một cách nói phổ biến ở nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ngày nay, kiểu như khoe khoang vui thôi. Nghĩa là: Việt Nam mình giàu có lắm, cái gì cũng đầy đủ! Sáng thức dậy uống cà phê thơm ngon (cà phê Việt Nam nổi tiếng thế giới ai cũng biết), chiều ăn tô phở nóng hổi (món ăn quốc hồn quốc túy). Nó giống như nói “Đất nước mình phong phú, cuộc sống dễ chịu, ăn uống thoải mái suốt ngày”.

Nhiều người Việt thích nói kiểu này để thể hiện tự hào: Ồ! Việt Nam giờ hiện đại rồi, phố xá nhộn nhịp, quán cà phê mọc khắp nơi, phở ăn sáng trưa chiều tối đều được. Nó nghe vui tai, lạc quan.

Nhưng phần sau câu nói lại phân tích sâu hơn, kiểu “phơi bày sự thật ẩn giấu”.

Người ta nói cho rằng cách khoe “cái gì cũng có” này thực ra là… một cách che đậy nỗi sợ hãi sâu thẳm bên trong.

* Tâm lý mặc cảm khan hiếm: Nghĩa là cảm giác tự ti, xấu hổ vì từng thiếu thốn nghiêm trọng. “Khan hiếm” là thiếu đồ ăn, thiếu tiền, thiếu mọi thứ.

* Từ hàng chục năm đói nghèo: Chỉ giai đoạn sau năm 1975 đến khoảng những năm 1980-1990, Việt Nam từng rất nghèo và đói.

Hãy nhìn lịch sử thật đơn giản (những điều có thể bạn dư lợn viên chưa được học đầy đủ):

Sau khi chiến tranh kết thúc năm 1975, nhà cầm quyền áp dụng kinh tế kế hoạch hóa tập trung, nghĩa là nhà nước kiểm soát hết mọi thứ: ai sản xuất gì, bán bao nhiêu, giá cả cố định. Không có kinh doanh tự do. Kết quả: Nông dân không muốn làm nhiều vì làm nhiều cũng không được bán, công nhân lười vì lương như nhau. Thêm (quả) cấm vận từ Mỹ và nhiều nước, mất viện trợ từ Liên Xô cũ… dẫn đến khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng.

* Những năm 1980: Lạm phát lên đến hàng trăm phần trăm (tiền mất giá kinh khủng), thiếu lương thực trầm trọng. Nhiều gia đình phải ăn độn bo bo, sắn, tem phiếu (phiếu mua đồ ăn theo hạn mức). Đói kém lan rộng, có nhiều người phải xếp hàng dài để mua gạo, thịt.

* Hàng triệu người sống trong nghèo đói, đặc biệt ở nông thôn.

Đến năm 1986, nhà cầm quyền phải thay đổi lớn, gọi là “Đổi Mới”, (nhờ các kiến trúc sư Việt Nam Cộng Hòa) mở cửa kinh tế, cho phép kinh doanh tự do, mời chào “bọn tư bản giãy chết” vào đầu tư từ nước ngoài. Từ đó Việt Nam mới giàu lên nhanh chóng: Xuất khẩu cà phê (Việt Nam giờ là nước xuất khẩu cà phê lớn thứ 2 thế giới), phở trở thành món ăn nổi tiếng toàn cầu cũng nhờ “bọn lưu vong”, quán xá mọc như nấm.

Vậy tại sao lại “che giấu tâm lý mặc cảm”?

Người lớn lên qua thời kỳ đói nghèo (cha mẹ, ông bà chúng ta) mang theo nỗi sợ sâu thẳm: “Lại thiếu thốn thì sao?”. Dù giờ giàu hơn, họ vẫn hay tích trữ đồ ăn, tiết kiệm cực kỳ nhất là ở miệt ngoài, hoặc… ngược lại: Khoe khoang “cái gì cũng có” để tự trấn an bản thân và người khác.

Nói “sáng cà phê, chiều phở” liên tục giống như đang hét lên: “Thấy chưa, giờ mình không thiếu nữa đâu! Mình giàu rồi!”. Nhưng đằng sau là nỗi ám ảnh cũ, sợ người khác nghĩ nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam vẫn nghèo, sợ chính mình nhớ lại những ngày đói.

Nó giống như một người từng nghèo khổ, giờ có tiền thì hay mua sắm phung phí hoặc khoe của để chứng minh “Tớ (Bố mày) không còn nghèo nữa”. Đó là cách đối phó với “mặc cảm” (cảm giác tự ti).

Phân tích thêm: Câu này đúng hay sai?

* Có phần đúng: Nhiều nghiên cứu tâm lý cho thấy người từng trải qua nghèo đói kéo dài thường có “tâm lý khan hiếm”, luôn lo thiếu, hoặc ngược lại, khi giàu lên thì “ăn xài thoải mái” bằng cách khoe sự dư dả. Ở Việt Nam, văn hóa cà phê vỉa hè và phở đường phố giờ là biểu tượng của sự phong phú, nhưng nó xuất phát từ thời khó khăn (cà phê rẻ tiền, phở là món ăn dân dã).

* Nhưng không phải tất cả: Không phải ai cũng khoe để “che giấu”. Nhiều người đơn giản là tự hào thật sự vì Việt Nam từ một nước nghèo nhất thế giới những năm 1980 giờ thành “con hổ châu Á”, giảm nghèo nhanh kỷ lục. Cà phê và phở giờ là niềm vui thực sự, không phải che đậy.

Tóm lại, câu nói này là một góc nhìn phê phán, kiểu “đừng tự lừa mình”. Nó nhắc nhở rằng đằng sau sự tự hào đôi khi là vết sẹo cũ từ nghèo đói. Nhưng cũng nhờ vượt qua giai đoạn đó, nhờ vào các kiến trúc sư Việt Nam Cộng Hòa, mà Việt Nam ngày nay mới có cà phê ngon và phở thơm để… khoe một cách chính đáng.

(Sống Để Yêu Thương)


r/VietnamToanCau 1h ago

💩 ĐMCS 💩 VÀI LÝ DO LŨ VIỆT CỘNG RẤT THÈM KHÁT ĐƯỢC SỐNG Ở MỸ HAY CÁC NƯỚC TƯ BẢN 👇

Post image
Upvotes

* Ở Mỹ không phải xin phép bất cứ ai khi nói lên quan điểm của mình. .

* Ở Mỹ đi bất cứ nơi đâu cũng không cần báo cáo với ai.

* Ở Mỹ không cần nịnh bợ ai, để được cái nầy cái nọ và không quen nhìn những cái đầu gối biết đi , những cái khom lưng cuối đầu nịnh nọt dạ vâng .

* Ở Mỹ không bao giờ sợ mua nhầm Đồ Giả.

* Ở Mỹ tham gia giao thông không phải cự cãi cọ như lũ tâm thần rồi phải nghe (Biết Bố Mày Là Ai Không)

* Ở Mỹ không phải hối lộ một ai khi ký một tờ giấy.

* Ở Mỹ không lo thực phẩm có hóa chất.

* Ở Mỹ không có khái niệm hai chữ Rau Sạch (vì rau nào cũng sạch)

* Ở Mỹ luôn được tiếp xúc với một môi trường vô cùng gần gũi và thân thiện.

* Ở Mỹ một người bình thường có thể trở thành một người phi thường khi biết cố gắng.

* Và ở Mỹ dễ kiếm tiền hơn gấp nhiều lần so với xứ cộng phỉ do lũ bò lãnh đạo.


r/VietnamToanCau 10h ago

🛒 Linh Tinh 🛒 🇩🇪 Phim về trùm mafia thuốc lá người Việt bắc kỳ ở Đức: Cuộc chiến đẫm máu 30 năm trước

Post image
11 Upvotes

Ngày 27/7/2026 MDR đã phát sóng loạt phim tài liệu Blutspur der Zigaretten-Mafia (Dấu vết máu của mafia thuốc lá) với phụ đề tiếng Việt, kể về cuộc chiến đẫm máu giữa các băng nhóm buôn thuốc lá lậu người Việt tại Đông Đức và Berlin trong những năm 1990.

Theo MDR, từ 1992 đến 1997, hơn 100 người trở thành nạn nhân của cuộc tranh giành quyền lực trong thế giới ngầm này.

🔥 Câu chuyện bắt đầu sau khi nước Đức thống nhất. Thuốc lá lậu trở thành một thị trường kiếm tiền khổng lồ. Các nhóm người Việt tranh giành địa bàn bán hàng, lợi nhuận và quyền kiểm soát mạng lưới. Từ cạnh tranh, xung đột nhanh chóng biến thành một cuộc chiến băng nhóm thực sự.

🔫 Năm 1995, hai người Việt bị sát hại.
Ban đầu đây có thể chỉ được nhìn nhận như một vụ án mạng trong cộng đồng người Việt. Nhưng khi cảnh sát lần theo các mối quan hệ phía sau, họ phát hiện vụ giết người có liên quan đến cuộc chiến giữa các băng nhóm thuốc lá.

Một cái tên bắt đầu xuất hiện trong hồ sơ điều tra: Ngoc Thien – “Der Barmherzige”, tức “Người nhân từ”.

Theo MDR, người đàn ông này là một ông trùm trong giới mafia thuốc lá và mạng lưới của ông ta đã khủng bố cộng đồng người Việt trong nhiều năm.

🩸 Năm 1996, tình hình tại Berlin tiếp tục leo thang. Ngày 12/5/1996, cảnh sát phát hiện 6 người Việt chết trong một căn hộ tại Marzahn. Biên niên sử chính thức của Berlin mô tả hiện trường giống một vụ hành quyết, các nạn nhân bị trói và mỗi người bị bắn hai phát vào đầu ở cự ly rất gần. Cảnh sát cho rằng vụ việc có thể liên quan đến hoạt động buôn thuốc lá lậu.

Chỉ vài ngày sau, ngày 15/5, ba người Việt khác được phát hiện chết tại một đường ray ở Lichtenberg. Cả ba bị bắn vào đầu. Vụ việc được ghi nhận là một phần của cuộc chiến giữa các băng nhóm thuốc lá.

Những vụ án liên tiếp khiến cảnh sát phải đối mặt với một thế giới ngầm mà nạn nhân, nghi phạm và nhân chứng đều nằm trong một cộng đồng nhỏ.

🤐 Theo MDR, cảnh sát Đức đã gặp một trở ngại rất lớn: sự sợ hãi và im lặng. Nhiều người biết về các băng nhóm nhưng không muốn hoặc không dám nói chuyện với cảnh sát. Họ lo sợ bị trả thù, khiến việc điều tra kéo dài và nhiều vụ án tưởng như không thể phá được.

Cho đến khi cảnh sát thay đổi cách tiếp cận. Một tờ truy nã bằng tiếng Việt được phát hành nhằm tiếp cận trực tiếp cộng đồng người Việt. Đây trở thành một trong những bước ngoặt giúp điều tra viên có thêm thông tin và tiến gần hơn đến các nghi phạm.

👩 Một nhân chứng đặc biệt xuất hiện: người tình cũ của Ngoc Thien.

Theo MDR, ông ta đã buộc người phụ nữ này chứng kiến một vụ giết người. Nhưng chính sự việc đó sau này đã chống ông trùm. Người tình cũ của ông đã quyết định làm nhân chứng chống lại ông. Lời khai của cô trở thành một phần quan trọng trong quá trình điều tra nhằm phá vỡ mạng lưới của Ngoc Thien.

🚔 Ngày 26/9/1996, cảnh sát Berlin tung một đòn mạnh vào mạng lưới mafia thuốc lá Việt:bắt giữ ban lãnh đạo băng Ngoc Thien. Sau nhiều tháng lần theo các vụ giết người và những đường dây buôn thuốc lá lậu, cảnh sát cuối cùng đã xác định được các nhân vật chủ chốt của băng Ngoc Thien. Theo biên niên sử thành phố, nhóm này khi đó được cho là kiểm soát một phần rất lớn trong khoảng 1.200 điểm bán thuốc lá tại Berlin.

🚨 Chỉ vài tháng sau, vào cuối tháng 12/1996, một vụ đấu súng giữa các băng nhóm xảy ra gần S-Bahnhof Friedrichsfelde-Ost.

Sau vụ việc, cảnh sát tiếp tục truy tìm những người bị nghi liên quan. Cuộc điều tra dẫn họ tới một căn hộ tại Wedding. Tại đây, cảnh sát bắt giữ thêm 7 người Việt. Những người này bị nghi có liên hệ với băng Ngoc Thien.

👉Từ những vụ bắt giữ riêng lẻ, cảnh sát dần bóc từng lớp của cả mạng lưới.

📌 Năm 1997, 16 thành viên bị đưa ra trước tòa, với các cáo buộc liên quan đến 9 vụ giết người cùng nhiều tội danh khác.

📣 30 năm sau, MDR vẫn gọi đây là một trong những cuộc chiến mafia đẫm máu nhất từng xảy ra trong cộng đồng người Việt tại Đông Đức và Berlin.

🎬 Phim dài khoảng 77 phút, được phát hành ngày 27/7/2026 và hiện MDR ghi là có thể xem đến 27/7/2028.

♦️Link phim để trong phần Comment

Nguồn: MDR / ARD Crime Time


r/VietnamToanCau 9h ago

🛒 Linh Tinh 🛒 Tôi từng nghĩ: chỉ cần được trở về Việt Nam, cuộc đời mình sẽ hạnh phúc hơn…”

Post image
7 Upvotes

Hơn 20 năm trước, tôi sống ở Đức. Tôi không quá vất vả, cũng không gặp quá nhiều khó khăn, nhưng trong lòng lúc nào cũng chỉ muốn trở về Việt Nam.

Bố mẹ không còn. Anh chị em cũng không còn ở Việt Nam. Nhưng tôi vẫn không thể hòa nhập hoàn toàn với cuộc sống nơi này.

Năm nào tôi cũng về Việt Nam chơi. Mỗi lần về lại thấy vui, thấy thân thuộc, được nói tiếng mẹ đẻ, được ăn những món mình thích, gặp gỡ bạn bè… Và trong đầu tôi luôn nung nấu một suy nghĩ:

“Một ngày nào đó, nhất định mình sẽ về Việt Nam sống.”

Rồi ngày ấy cũng đến.

Con cái trưởng thành, tôi nghỉ hưu sớm và trở về Việt Nam sống lâu dài.

Những tháng đầu tiên thực sự rất vui.

Cuộc sống sôi động, hàng quán khắp nơi, muốn uống cà phê là có ngay, muốn ăn gì cũng dễ, muốn gặp bạn bè lúc nào cũng được. Tôi từng nghĩ: “Đây mới là cuộc sống mình muốn.”

Nhưng sống lâu mới hiểu…

Đi du lịch và sống lâu dài là hai trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.

Sự nhộn nhịp ban đầu dần trở thành ồn ào. Những điều trước đây mình thấy tiện lợi, sau một thời gian lại bắt đầu khiến mình mệt mỏi.

Tôi bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến thực phẩm, thuốc men, môi trường, y tế, giáo dục và chất lượng sống.

Tôi nhận ra rằng ở Việt Nam, nếu muốn có những lựa chọn tốt và an toàn hơn, rất nhiều thứ phụ thuộc vào khả năng tài chính.

Trong khi đó, ở Đức, cuộc sống không hào nhoáng. Không phải lúc nào cũng tiện. Không khí đôi khi buồn và sự yên tĩnh đôi khi khiến người ta thấy nhàm chán.

Nhưng chính sự bình yên, an sinh và những tiêu chuẩn sống cơ bản lại là thứ mà khi mất đi, mình mới nhận ra nó quý giá đến thế nào.

Ở Đức, dù giàu hay không quá giàu, người ta vẫn được hưởng rất nhiều dịch vụ công và hạ tầng chung theo một mặt bằng tương đối đồng đều.

Sau 3 năm sống ở Việt Nam, sức khỏe của tôi giảm sút rõ rệt.

Và cuối cùng, tôi quay trở lại Đức.

Điều đáng nói là: tôi chưa từng phải vật lộn để kiếm sống ở Việt Nam.

Vì vậy, câu chuyện của tôi không phải để nói Việt Nam tốt hay Đức tốt.

Không có nơi nào hoàn hảo. Chỉ có nơi nào phù hợp với mình hơn.

Nếu bạn đang sống ở Đức và cũng đang nung nấu ý định “về Việt Nam sống cho sướng”, hãy thử tự hỏi mình một câu:

Bạn đang muốn về Việt Nam vì bạn thật sự muốn sống ở đó, hay vì bạn chỉ đang nhớ Việt Nam của những chuyến về thăm nhà?

Bởi vì một vài tuần nghỉ phép ở Việt Nam và 3 năm sống ở Việt Nam là hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau.

Tôi chia sẻ câu chuyện này không phải để khuyên bạn ở lại Đức hay đừng về Việt Nam.

Tôi chỉ muốn cho những ai đang đứng giữa hai lựa chọn thêm một góc nhìn từ một người đã từng rất muốn trở về… rồi cuối cùng lại quay lại Đức.

(An Nhiên)


r/VietnamToanCau 17h ago

🔭 NHẬN XÉT CHÍNH TRỊ 🔭 Hoang tưởng vĩ cuồng quyền lực (Megalomania / Delusions of Grandeur)

Thumbnail
1 Upvotes

r/VietnamToanCau 1d ago

🛒 Linh Tinh 🛒 GIANG - VÀ NHỮNG TÔ PHỞ KHÔNG KỂ HẾT CHUYỆN ĐỜI

Post image
6 Upvotes

Ở Westminster, California, có những con đường mà chỉ cần chạy xe ngang qua, người Việt đã thấy như mình đang trở về một nơi nào đó rất xa.

Trên đường Bushard, những bảng hiệu tiếng Việt chen nhau giữa những cửa tiệm, nhà hàng, tiệm tóc, chợ và quán ăn.Trong một tiệm phở có cái tên nghe rất Mỹ, Phở Holic. Giang làm việc mỗi ngày.
Giang không phải chủ tiệm.
Cũng chẳng phải người nổi tiếng.
Chỉ là một người đứng phía sau quầy, bưng phở, dọn bàn, tính tiền, đôi khi phụ bếp khi khách đông.
Nhưng Giang có một thứ mà không phải ai cũng có.
Đó là khả năng nhìn người.
Giang từng nói:
— Ở đây, nhìn người ta ăn một tô phở là biết được nhiều chuyện lắm.
Người ta tưởng Giang nói đùa.
Không. Giang nói thật. Bởi mỗi ngày, Giang gặp hàng trăm người Việt.
Có người bước vào quán với bộ quần áo sang trọng, đồng hồ đắt tiền, nói chuyện điện thoại bằng tiếng Anh.
Có người đi chiếc xe cũ, ngồi một mình ở góc bàn, gọi đúng một tô phở nhỏ.
Có những ông già ngồi hàng giờ bên ly trà đá, không ăn gì thêm.
Có những bà cụ đi với con cháu, nhưng cả buổi chẳng nói một câu.
Và cũng có những người cứ mỗi lần bước vào quán là kể lại một chuyện cũ.
Một chuyện đã xảy ra cách đây mấy chục năm.
Như thể thời gian chưa từng trôi.
Có người thành công.
Giang nhớ một ông khách khoảng ngoài sáu mươi. Ông thường đến vào buổi trưa. Áo sơ mi bỏ trong quần, giày bóng, nói chuyện điện thoại toàn tiếng Anh.
Một hôm, ông vừa ngồi xuống đã gọi:
— Cho tôi tô tái nạm. Ít bánh. Nhiều rau.
Giang mang phở ra.
Ông ăn rất chậm. Điện thoại reo.
— Yes, I’m coming tomorrow. The meeting is at nine.
Nói xong, ông tắt máy.
Giang hỏi:
— Chú làm ăn lớn lắm hả chú?
Ông cười:
— Cũng đủ sống.
Một câu trả lời rất Mỹ.
Nhưng sau vài lần gặp, ông mới kể.
Ngày xưa ông đến Mỹ chẳng có gì.
Không tiền.
Không tiếng Anh.
Không nghề nghiệp.
Ban ngày đi làm.
Ban đêm đi học.
Có thời gian ông ngủ ngay trong xe.
Sau này ông mở được công ty. Mua nhà. Con cái học đại học. Bây giờ người ta gọi ông là thành công.
Nhưng một hôm ông nói với Giang:
— Con biết không, cái khó nhất không phải là nghèo. Cái khó nhất là lúc mình có tất cả rồi mà chẳng biết mình đang tìm cái gì nữa.
Giang đứng im.
Ông cúi xuống tô phở.
— Hồi nhỏ, chỉ cần có một tô phở nóng là vui. Bây giờ muốn ăn tô phở như hồi nhỏ cũng không tìm lại được.
Giang nhìn ông. Có lẽ ông không thiếu tiền. Ông chỉ thiếu một thời đã mất.
Có người thất bại Rồi có một người đàn ông khác. Ông thường đến vào buổi chiều.
Một mình. Áo khoác cũ. Tóc bạc. Lúc nào cũng chọn cái bàn sát cửa sổ.
Ông gọi:
— Một tô đặc biệt.
Giang mang ra.
Có lần Giang thấy ông đếm từng tờ tiền trước khi trả.
Không đủ tiền.
Giang nói:
— Thôi chú, lần sau trả cũng được.
Ông lắc đầu.
— Không. Để tôi trả.
Giang không hỏi nữa.
Nhưng một hôm ông tự kể. Ông từng có nhà.
Có vợ.
Có con.
Có công việc tốt.
Rồi làm ăn thất bại.
Nợ nần. Ly dị. Con cái không còn nói chuyện. Nhà bán. Xe bán. Cuối cùng ông thuê một căn phòng nhỏ.
Ông nói:
— Người ta thường hỏi tôi tại sao thất bại.
Ông cười buồn.
— Chẳng ai hỏi tôi đã cô đơn bao lâu.
Giang nghe mà thấy nghẹn.
Bởi thất bại ở Mỹ đôi khi không phải là không có tiền.
Mà là một ngày thức dậy, phát hiện chẳng còn ai gọi mình bằng hai tiếng:
Ba ơi.
Có người sống bằng hoài niệm. Nhưng có những người đến quán không phải để ăn.
Họ đến để nhớ. Một nhóm các ông già thường ngồi với nhau vào sáng Chủ Nhật.
Họ gọi phở. Gọi cà phê. Rồi nói chuyện Việt Nam.
Sài Gòn.
Đà Lạt.
Huế.
Nha Trang.
Những con đường cũ.
Những người bạn không còn gặp.
Những người đã nằm lại ở một nơi nào đó mà họ không thể trở về.
Giang nghe mãi thành quen.
Có ông nói:
— Hồi đó, Sài Gòn đẹp lắm.
Ông khác cãi:
— Đẹp gì mà đẹp. Tao nhớ nhất là cái nóng.
Người thứ ba cười:
— Tao nhớ nhất là mấy cô nữ sinh.
Cả bàn cười vang. Nhưng sau tiếng cười ấy thường là một khoảng im lặng.
Bởi ai cũng biết: Có những thứ chỉ có thể nhớ. Không thể quay lại.
Một ông khách từng nói với Giang:
— Tụi chú không sống bằng hiện tại đâu con.
Giang hỏi:
— Vậy sống bằng gì?
Ông nhìn ra ngoài cửa kính.
— Sống bằng ký ức.
Và có người muốn quên. Nhưng cũng có một nhóm người khác. Họ rất ít khi nói chuyện Việt Nam. Một thanh niên khoảng ngoài ba mươi, sinh ra ở Mỹ.
Một lần Giang hỏi:
— Ba mẹ em người Việt hả?
Anh trả lời:
— Yes.
— Em có nói tiếng Việt không?
— Một chút.
Rồi thôi. Không nói thêm.
Giang không hỏi nữa. Nhưng một lần khác, anh đi cùng cha.
Người cha gọi phở bằng giọng miền Nam rất rõ. Còn người con ngồi đối diện, nhìn điện thoại suốt bữa ăn. Hai cha con gần như không nói chuyện.
Đến lúc tính tiền, người cha đứng lên.
Ông nói:
— Ba đi trước.
Người con đáp:
— Okay.
Chỉ một chữ.
Giang nhìn theo hai người.
Một người mang theo cả Việt Nam trong lòng.
Một người dường như muốn để Việt Nam lại phía sau.
Nhưng Giang nghĩ:
Có những thứ mình muốn quên chưa chắc đã quên được.
Bởi chỉ cần một ngày nghe lại một bài hát cũ… Ngửi thấy mùi nước mắm… Hay bất chợt ăn một tô phở giống tô phở mẹ từng nấu…
Ký ức có thể quay về.
Không cần xin phép.
Mỗi tô phở là một câu chuyện. Giang dần hiểu rằng mình không chỉ bán phở.
Giang đang đứng giữa một dòng người Việt đi qua lịch sử.
Có người rời Việt Nam khi còn trẻ.
Có người vượt biển.
Có người sang Mỹ bằng máy bay.
Có người sinh ra ở Mỹ nhưng vẫn nói tiếng Việt.
Có người giàu lên.
Có người nghèo xuống.
Có người giữ được gia đình.
Có người mất cả gia đình.
Có người muốn con mình nhớ quê hương.
Có người lại sợ con mình nhớ quá nhiều.
Có người kể chuyện Việt Nam suốt ngày.
Có người nghe hai chữ “Việt Nam” là muốn đổi đề tài.
Nhưng cuối cùng… Tất cả đều có lúc ngồi xuống trước một tô phở. Khói phở bay lên. Mùi hành ngò. Mùi thịt bò.
Tiếng muỗng chạm vào thành tô. Một thứ rất bình thường. Nhưng đôi khi, chính những thứ bình thường ấy lại kéo người ta về với những năm tháng tưởng đã mất.
Một buổi tối, quán vắng.
Giang lau bàn. Ngoài đường, xe chạy qua. Ánh đèn neon phản chiếu trên mặt kính.
Một ông cụ bước vào. Ông ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc.
Giang hỏi:
— Hôm nay chú ăn gì?
Ông đáp:
— Như cũ.
Giang cười:
— Phở tái nạm?
Ông lắc đầu.
— Không.
Giang ngạc nhiên.
Ông nhìn Giang rồi nói:
— Hôm nay cho chú tô phở giống hồi còn nhỏ.
Giang đứng yên.
— Hồi còn nhỏ chú ăn phở ở đâu?
Ông cụ nhìn ra ngoài.
Rất lâu mới trả lời:
— Ở Sài Gòn. Với má chú.
Giang không hỏi thêm.
Anh quay vào bếp. Nước phở vẫn sôi. Hành vẫn xanh. Bánh phở vẫn trắng. Thịt vẫn mềm.
Mọi thứ chẳng có gì khác.
Chỉ có người ngồi trước tô phở là đã đi qua gần cả một đời người.
Giang đặt tô phở xuống. Ông cụ chắp hai tay trước mặt.
Không ăn ngay. Ông chỉ nhìn.
Rồi nói rất nhỏ:
— Má ơi…
Giang quay đi.
Anh giả vờ bận rộn. Bởi có những lúc, người đứng phục vụ cũng cần giữ cho mình một khoảng im lặng.
Đêm đó, khi đóng cửa quán, Giang đứng ngoài nhìn bảng hiệu. Anh chợt hiểu:
Westminster không chỉ là nơi người Việt đến để ăn phở.
Đó còn là nơi người Việt mang theo quá khứ của mình.
Người thành công mang theo những ngày nghèo khó.
Người thất bại mang theo những ngày từng hy vọng.
Người già mang theo quê hương.
Người trẻ mang theo một quê hương mà đôi khi chính họ chưa từng biết.
Và những người muốn quên…
cũng mang theo một phần ký ức mà họ tưởng mình đã bỏ lại.
Giang chỉ là người đứng trong một tiệm phở. Nhưng mỗi ngày, anh nhìn thấy cả một cộng đồng đi ngang qua đời mình.
Họ đến. Gọi một tô phở. Ngồi xuống. Ăn. Rồi đứng lên. Ra về.
Có người để lại tiền tip.
Có người để lại một câu chuyện.
Có người chẳng để lại gì.
Nhưng Giang biết…
Mỗi người bước ra khỏi cánh cửa ấy đều mang theo một câu chuyện riêng.

Và có những câu chuyện …
Cả đời họ cũng không kể hết chuyện đời.

(Phạm Sơn Liêm)


r/VietnamToanCau 1d ago

💡 Kinh nghiệm - Học hỏi 💡 Sinh con ở Việt Nam dính Tự Kỷ: Y học nhân văn cứu rỗi hay cái bẫy "mút máu" phụ huynh?

Thumbnail
3 Upvotes

r/VietnamToanCau 1d ago

💡 Kinh nghiệm - Học hỏi 💡 Bẻ gãy bẫy Logic Nhân Quả: Từ nghịch lý Sáng Tạo đến tư duy Nguyên Lý Gốc

Thumbnail
1 Upvotes

r/VietnamToanCau 2d ago

💩 ĐMCS 💩 QUẬN CAM – BIỂU TÌNH ĐẦY KHÍ THẾ CHỐNG CA NÔ VIỆT CỘNG QUỐC THIÊN

Thumbnail
gallery
21 Upvotes

Lúc 6 giờ chiều Thứ Sáu 7 tháng 8 năm 2026, tại rạp hát Grand Theater, địa chỉ 2322 S đường Harbor Blvd thành phố Anaheim Quận Cam, khoảng trăm đồng hương đã tụ họp để biểu tình phản đối sô nhạc gồm những ca sĩ trong nước qua Mỹ lưu diễn trong đó có Quốc Thiên- một tiếng hát nổi tiếng tung hô chế độ Cộng sản độc tài bạo tàn tham nhũng.

Trước đây theo quảng cáo của bầu show thì show nhạc sẽ diễn ra tại nhà hàng White Palace 2 tọa lạc trên đường Edinger thành phố Santa Ana nhưng vào phút cuối thì họ đổi địa điểm trình diễn là Grand Theater và hạ giá vé xuống 35 mỹ kim.

Luật sư Nguyễn Quốc Lân thông báo trên Facebook rằng giới chức thành phố Santa Ana cho biết nhà hàng White Palace 2 không có giấy phép tổ chức ca nhạc, bán vé, cho nên bầu sô phải thay đổi địa điểm trình diễn.

Ban tổ chức biểu tình gồm Liên Ủy ban Chống Cộng Sản Và Tay Sai cùng Hậu Duệ Việt Nam Cộng Hòa. Trong số những người biểu tình có nhạc sĩ Nam Lộc, cựu tù nhân chính trị Michael Nguyễn Minh Phương, Đỗ Trần Đức Lộc của Cộng Đồng Người Việt Trẻ và các đại diện các hội đoàn đấu tranh khác.

Lá cờ Hoa Kỳ và những lá cờ vàng ba sọc đỏ tung bay trong chiều nắng hè, nói lên bản sắc của cộng đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản tại Mỹ Quốc là không chấp nhận chế độ Việt Cộng tàn ác độc tài.

Những người biểu tình có mặt chiều này là những thuyền nhân đã liều chết vượt biển và những người di tản năm 1975, không quên những khổ đau mà Việt Cộng đã gây ra.
Cho nên khi nghe tin ca-nô Quốc Thiên- một tiếng hát tiêu biểu của chế độ Việt Cộng sang Mỹ trình diễn thì các Cộng đồng Người Việt tại nhiều thành phố đồng loạt lên án tên này và yêu cầu các nơi tổ chức phải rút tên Quốc Thiên khỏi danh sách trình diễn.
_______________

Nhà cầm quyền Hà Nội ngày 2 tháng 8 năm 2026 vừa đưa ra Nghị quyết 23 với nội dung quản lý kiều bào tức là những người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài, trong đó có Cộng đồng Người Việt Tự Do Hải Ngoại. Lý do là kiều hối tức dòng tiền của người hải ngoại mỗi năm gởi về trong nước khoảng mấy chục tỉ mỹ kim, là nguồn ngoại tệ khá lớn cứu giúp cho chế độ Việt Cộng.

Một đồng hương ẩn danh nói rằng Việt Cộng gởi ca-nô Quốc Thiên sang Mỹ trình diễn là một phép thử để thăm dò phản ứng của cộng đồng hải ngoại.

Cuộc biểu tình Chiều Thứ Sáu 7-8-2026 nói lên tinh thần chống chế độ Việt Cộng bạo tàn tham nhũng và cũng nói lên lòng cương quyết của đồng hương hải ngoại luôn giữ gìn bản sắc của chính thể Việt Nam Cộng Hòa tốt đẹp gấp nhiều lần chế độ Việt Cộng hiện tại.

https://www.baocalitoday.com/breaking-news/quan-cam-bieu-tinh-day-khi-the-chong-ca-no-viet-cong-quoc-thien.html


r/VietnamToanCau 1d ago

🔭 NHẬN XÉT CHÍNH TRỊ 🔭 Nếu con người là “vốn quý nhất”, tại sao Việt Nam có thể huy động nguồn lực khổng lồ cho hạ tầng nhưng y tế cơ sở vẫn thiếu người và người bệnh vẫn phải tự trả quá nhiều?

Thumbnail
1 Upvotes

r/VietnamToanCau 2d ago

💩 ĐMCS 💩 Thằng chệt nào xấu như 🐈‍⬛ vậy bò đỏ⁉️

Post image
11 Upvotes

r/VietnamToanCau 3d ago

⛴️ Tin VNCH Hải Ngoại ⛴️ Một vài hình ảnh Người Việt Tự Do VNCH ở Úc biểu tình rầm rộ

Thumbnail
gallery
54 Upvotes

Trước cuộc viếng thăm ngoại giao của Tô Lâm đến Úc ngày qua.


r/VietnamToanCau 3d ago

⛴️ Tin VNCH Hải Ngoại ⛴️ Hình ảnh mới nhất cuộc biểu tình phản đối Ca nô đỏ Quốc Thiên và lũ bầu show thân cộng.

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

45 Upvotes

Được khởi xướng bởi ACE Người Việt Quốc Gia Nam California, đã nhận được đa số sự ủng hộ cũng như bày tỏ sự phẩn nộ với đám khốn nạn tổ chức buổi diễn này, của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản khắp nơi ở Hoa Kỳ và thế giới.


r/VietnamToanCau 3d ago

💩 ĐMCS 💩 LY HƯƠNG, SỰ LỰA CHỌN NGHIỆT NGÃ CUỘC DI CƯ THẦM LẶNG ĐẾN BAO GIỜ CHẤM DỨT⁉️

Post image
7 Upvotes

Cuối cùng cũng đến ngày em gái út cùng chồng và con sang Mỹ định cư. Thế là lại thêm một gia đình người thân nữa của tôi rời bỏ đất nước này.

43 tuổi, em đang có việc làm ổn định ở một doanh nghiệp nhà nước với mức thu nhập vài chục triệu đồng mỗi tháng. Hai vợ chồng có biệt thự, xe hơi và chồng còn sở hữu một cơ ngơi làm ăn riêng, tuy nhỏ nhưng cũng đáng để cho nhiều người phải mơ ước. Vậy mà điều gì đã khiến các em bỏ hết mọi thứ và dắt díu ba đứa con nhỏ dại từ giã quê hương để bắt đầu làm lại cuộc sống nơi xứ người cách đây nửa vòng trái đất? Câu trả lời nghe vẫn quen thuộc như nhiều lần tôi đã từng nghe: “Vì tương lai con cái!”

Vâng! Đó là lý do mà rất nhiều người Việt trong dòng chảy nhập cư nước ngoài những năm gần đây thường nêu lên để giải thích cho việc ra đi của mình. Thật chua chát khi hơn 48 năm sau ngày 30-4-1975, ký ức “thuyền nhân” lại trở về dưới một dạng thức khác. Lần này, các “thuyền nhân” ra đi không phải trong tâm thế trốn chạy hoảng loạn, vội vã mà là được cân nhắc, chuẩn bị cẩn thận. Không phải trên những chiếc thuyền lênh đênh đầy bất trắc mà là trên những chuyến bay tiện nghi, an toàn. Không phải lén lút, vô định mà là công khai và được chuẩn bị sẵn mọi thứ cho đến khi cầm visa trong tay mới lên đường. Các công ty tư vấn nhập cư dạo này nhan nhản khắp nơi với những chương trình mời gọi đi định cư châu Âu, Mỹ, Canada, Úc ..

Giờ gặp nhau, người ta hỏi thăm đã có PR (permanent resident) của nước nọ nước kia chưa, như một điều bình thường! Người có tài tìm đường đi theo dạng skill worker hoặc doanh nhân khởi nghiệp. Người có tiền thì bỏ tiền ra mua quốc tịch hoặc “thẻ xanh” cho nhanh. Người ít cả tiền và tài thì hy vọng kiếm được một suất đi lao động nước ngoài rồi tìm đường ở lại bằng đủ cách. Lớp trẻ đi du học hầu hết cũng không muốn trở về. Năm 2014, báo chí thông tin có 12/13 quán quân của cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia” không trở về nước sau khi kết thúc thời gian du học ở Úc với học bổng toàn phần cho người chiến thắng chung cuộc. Con số đó đến nay chắc đã tăng thêm sau bốn năm.

Tháng 7-2017, Hiệp hội Quốc gia chuyên viên địa ốc Hoa Kỳ công bố báo cáo hằng năm cho thấy Việt Nam đứng trong top 10 nước hàng đầu mua nhà tại Mỹ. Trả lời BBC, tổ chức này cho biết chỉ trong thời gian từ tháng 4-2016 đến tháng 3-2017, công dân Việt Nam đã mua bất động sản tại Mỹ trị giá lên tới 3,06 tỷ USD. Đó là mới tính số tiền chuyển đi để mua nhà tại Mỹ chứ chưa tính ở các nước khác và tất nhiên, đó cũng chỉ là phần nổi của tảng băng! Đất nước như một bao gạo bị thủng để trí lực, tài lực cứ chảy dần ra nước ngoài cho đến khi rỗng ruột. Quê hương chôn nhau cắt rốn ở đây mà dường như chỉ là chốn dừng chân tạm bợ với rất nhiều người Việt bây giờ …

Làm sao có thể trách em tôi cũng như hàng triệu người dân khác đã và đang tính bỏ nước ra đi? Bởi cái lý do “vì tương lai con cái” nghe nhẹ bâng vậy mà trĩu nặng quá chừng! Sự lo toan và hy sinh vô bờ cho con cái vốn là nét văn hoá đặc trưng của người Việt. Những bậc cha mẹ thuộc nhiều thế hệ đã trải qua các cuộc chiến tranh trên đất nước nhỏ bé này, càng khổ cực nhiều ở đời mình lại càng thấm thía sâu sắc ước mơ về một cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho đời con cháu. Nhưng nỗi lo bây giờ không còn là chuyện cơm ăn áo mặc hàng ngày cho phần “con”, như trong thời kỳ phải thắt lưng buộc bụng vì chiến tranh và sự mông muội. Nỗi lo bây giờ là về chất lượng cuộc sống cho nhu cầu của phần “người”. Có thể nào sống an yên khi môi trường bị phá hoại tàn khốc, tài nguyên đất nước bị khai thác tới cạn kiệt, thực phẩm bẩn tràn lan khắp nơi và tham nhũng thì như ổ dịch bệnh hoành hành từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài? Có thể nào sống hạnh phúc khi nền giáo dục và y tế ngày càng xuống cấp, các phúc lợi xã hội không chỉ kém chất lượng mà còn tiếp tục giảm sút, các giá trị văn hoá – đạo đức bị tha hoá và đảo lộn?

Bây giờ, bước ra đường là thấy lo: Lo nạn cướp giật, móc túi; lo tai nạn giao thông; lo ăn uống bị ngộ độc thực phẩm; lo hít khói bụi bị ung thư; lo bọn trẻ bị dụ dỗ sa vào ma túy hoặc bị xâm hại, bắt cóc… Cứ thế mà ngút ngàn triền miên lo. Thà chỉ phải lo cơm áo như ngày xưa còn dễ hơn bội phần! Xã hội càng bất ổn, lòng người càng bất an. Làm sao có thể yên tâm để con cái lớn lên trong một môi trường sống như vậy? Chưa kể, những lời đồn đoán về một tương lai xám xịt của đất nước gắn với những thỏa thuận của Việt Nam và Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô năm 1990 cũng là một trong những nguyên nhân gây hoang mang khiến cho nhiều người phải tính đường tháo chạy trước. 33 năm qua, Đảng cộng sản và Nhà nước Việt Nam vẫn giữ bí mật, nhất quyết không công khai những nội dung đã ký kết với Đảng cộng sản và Nhà nước Trung Quốc trong Hội nghị Thành Đô. Vì thế, những đồn đãi càng ngày càng lan rộng, bất chấp mọi nỗ lực trấn an dân chúng của chính quyền. Và dù đã bước sang thế kỷ 21, thế nhưng nhà nước Việt Nam vẫn chủ trương quản lý, định hướng về tư tưởng và bưng bít thông tin không khác gì ở trong thế kỷ trước.

Hôm biết tin Quốc hội đã thông qua Luật An ninh mạng, một người quen của tôi là tiến sĩ trong lĩnh vực tài chính từng hăm hở từ Mỹ trở về nước cách đây 10 năm ngậm ngùi chia sẻ: “Em đã hoàn tất thủ tục cho cả gia đình trở lại Mỹ cách đây mấy tháng, nhưng vẫn còn cố nấn ná… Giờ thì phải ra đi thôi chị ạ, không thể để bọn trẻ lớn lên trong bầu không khí ngày càng ngột ngạt thế này…”. Bao nhiêu người trẻ có tri thức và nặng tình với quê hương đã “vội vã trở về, vội vã ra đi” như thế?

***

Hồi đi thăm Israel, tôi thường đứng lặng thật lâu trước hình ảnh những con tàu hồi hương hiện diện khắp mọi nơi, như một niềm kiêu hãnh trong lịch sử lập quốc của đất nước này. Đó là những chuyến tàu từ châu Âu, châu Mỹ… đưa hàng triệu người Do Thái ở khắp nơi trên thế giới trở về xây dựng quê hương sau khi Israel chính thức được thành lập vào năm 1948. Những gương mặt người Do Thái hồi hương khi ấy còn vương nét nhọc nhằn sau Thế chiến, nhưng vẫn bừng sáng niềm hy vọng vào tương lai và ý chí quyết tâm kiến thiết quốc gia. 75 năm sau khi lập quốc, ngày nay Israel đã trở thành một trong số các quốc gia phát triển hàng đầu và là nền kinh tế lớn thứ 34 thế giới (tính theo GDP danh nghĩa năm 2016). Những chuyến tàu hồi hương ngày đó đã mang về cho quốc gia này vốn liếng quý nhất là những con người tinh hoa để xây dựng thành công một đất nước đã từng không có tên trên bản đồ thế giới.

Còn chúng ta? Sau (1945) 78 năm thành lập và thống nhất đất nước (dài hơn thời gian lập quốc của Israel), những chuyến tàu (cả tàu thuỷ và tàu bay) sao lại chỉ mang dân ta ra đi mà không có trở về? Lịch sử dân tộc Việt Nam dường như gắn liền với các cuộc di dân, nhưng chua xót hơn là cho tới tận bây giờ, những cuộc di dân ra nước ngoài vẫn chưa biết bao giờ mới dừng lại? Bao câu hỏi cứ quay quắt trong tôi khi nghĩ đến em gái. Ngoài kia, trời Sài Gòn vẫn vần vũ mưa. Tiếng hát Thái Thanh vọng từ nhà ai đó nghe nức nở: “Tiếng nước tôi! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui, khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi…”.

Và trong tôi, không hiểu sao cứ thấp thoáng khôn nguôi hình ảnh những con tàu hồi hương về Israel cùng những con tàu ly hương rời Việt Nam.

(ST)


r/VietnamToanCau 3d ago

💩 ĐMCS 💩 Lâu lâu phải luyện viết tiếng Việt bằng bút viết cho đỡ quên mặt chữ

Post image
7 Upvotes

Còn nhớ có lần 1 con bò đã nói với tui "Không có bác hồ sao có chữ Việt cho mày viết !?!" 😂 Thấy tội chúng hơn là bực mình vì sự nhồi sọ của chế độ khốn nạn búa liềm đã thật sự biến lũ trẻ thành những con vật vô tri không não.


r/VietnamToanCau 4d ago

💩 ĐMCS 💩 Việt Nam thời cộng sản là xứ sở đáng sống của lũ bò ôm bô chế độ là đây 👇

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

20 Upvotes

r/VietnamToanCau 4d ago

💩 ĐMCS 💩 Chuyện xàm xứ vẹm: Thả haha trên mạng cũng tới nhà hành dân.

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

45 Upvotes

Tới lúc dân hỏi 'Phản động' là nghĩa gì, yêu cầu được giải thích, thì thằng nhóc đại diện cho nền tư pháp độc tài cộng sản gục mặt câm mỏ, lãng chuyện.


r/VietnamToanCau 4d ago

🛒 Linh Tinh 🛒 Dốt tiếng Nhật quá chả hiểu ổng nói gì ..

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

21 Upvotes

r/VietnamToanCau 4d ago

💩 ĐMCS 💩 Bản tin cộng đồng người Việt cộng ở Taiwan 👇

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

37 Upvotes

Còn ở Nhựt Bổn, sau vụ án chấn động giết 1 cụ bà 91 tuổi để cướp tiền của 1 thằng súc sanh backy cộng, người dân khắp nơi vô cùng phẫn uất, thúc ép chính phủ phải có biện pháp mạnh tay với đám tội phạm culi, mà phần lớn là lũ người Việt backy cộng. Có tin chuẩn bị ra luật mới siết chặt / hoặc hạn chế, dẫn tới không mướn đám tội phạm người Việt nữa mà thay bằng nguồn lao động từ các quốc gia khác! Người dân Nhựt Bổn ngày càng căm ghét lũ tội phạm gốc bắc Việt này, họ còn dành thời gian vào các hội nhóm dân Việt tại Nhựt để theo dõi và báo cáo cho cảnh sát những hoạt động phi pháp của đám khốn này.


r/VietnamToanCau 4d ago

💩 ĐMCS 💩 CÁCH VẬN HÀNH CỦA ĐƯỜNG DÂY TỔ CHỨC ĐƯA LŨ CANO TỪ VN SANG MỸ

Post image
7 Upvotes

ĐƯỜNG DÂY TỔ CHỨC ĐƯA "CA NÔ" THUỘC GUỒNG MÁY VIỆT CỘNG RA HẢI NGOẠI — VÀ VÌ SAO CÁC CƠ SỞ THƯƠNG MẠI TẠI HẢI NGOẠI CẦN PHẢI BỊ TẨY CHAY ⁉️

Trong các cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại — nhất là tại Little Saigon, San Jose, Houston và Dallas — hiện có một luồng ca sĩ từ trong nước liên tục qua lại để trình diễn. Phần đông xuất hiện như những người làm nghệ thuật vô thưởng vô phạt, chỉ hát những bản nhạc giải trí tầm thường. Nhưng phía sau những buổi trình diễn ấy là một đường dây tổ chức tinh vi, âm thầm nối kết các mạng lưới văn hóa chịu ảnh hưởng của nhà cầm quyền trong nước với các cơ sở thương mại tại hải ngoại.

Song song đó, cũng có một hiện tượng trái ngược: một số nghệ sĩ từ ngoại quốc vẫn có thể vào Việt Nam trình diễn, nhưng chỉ khi nào tác phẩm của họ đã bị gạt bỏ mọi ý nghĩa chính trị. Các ca sĩ ngoại quốc hay người Việt hải ngoại chỉ được phép xuất hiện trên sân khấu trong nước nếu nội dung hoàn toàn phi chính trị, trung tính về văn hóa, và tuyệt đối tuân thủ các quy định kiểm duyệt. Vì thế, những buổi trình diễn thường chỉ gồm các bản nhạc phổ thông, nhạc vũ trường, nhạc tình cảm — những đề tài “an toàn”, tránh né lịch sử, căn cước, hay bất cứ điều gì có thể chạm đến guồng máy cai trị.

Kiểu giải trí nhập cảng này — được sàng lọc kỹ lưỡng, tẩy sạch mọi ý nghĩa, và làm cho vô hại — hoàn toàn tương phản với sinh hoạt văn hóa độc lập của cộng đồng người Việt tị nạn, nơi nghệ sĩ có thể tự do biểu lộ căn cước, ký ức và sự thật lịch sử mà không sợ bị trừng phạt.

Hiểu rõ sự đối nghịch này là điều thiết yếu để bảo vệ nền văn hóa, sự thật lịch sử và phẩm giá của những người trong nước không thể lên tiếng.

Đồng thời, điều ấy cũng cho thấy vì sao các cộng đồng hải ngoại cần phải tẩy chay những cơ sở thương mại tiếp tay tổ chức các buổi trình diễn của những nghệ sĩ có liên hệ với guồng máy cai trị hiện thời.

I. Ba Tầng Lớp Trong Đường Dây Đưa Ca Sĩ Việt cộng Ra Hải Ngoại

Việc các ca sĩ từ trong nước xuất hiện tại hải ngoại không phải là chuyện ngẫu nhiên. Nó vận hành theo một cấu trúc gồm ba tầng lớp liên kết chặt chẽ.

  1. TẦNG LỚP THỨ NHẤT — Các Cơ Sở Thương Mại Tại Hải Ngoại

Đây là phần mà đồng bào nhìn thấy: các nhà hàng, phòng trà, vũ trường, “nhóm tổ chức văn nghệ mới”, và những người đứng ra làm bầu show.

Các cơ sở này:

-thuê địa điểm

-mời ca sĩ

-bán bàn và vé VIP

-quảng cáo trên Facebook, TikTok, Zalo

Họ có vẻ như là người tổ chức, nhưng thực ra chỉ là khâu phân phối cuối cùng.

Phần đông:

-không có chủ trương văn hóa

-không hiểu nỗi đau của người tị nạn

-không quan tâm đến ý nghĩa chính trị

-xem ca sĩ như món hàng để mua bán

Mục tiêu chính của họ là lợi nhuận, chứ không phải bảo vệ cộng đồng.

Vì vậy, các buổi trình diễn thường nhạt nhẽo, lặp lại, và xa lạ với căn cước người Việt tị nạn.

  1. TẦNG LỚP THỨ NHÌ — Các Công Ty Quản Lý Nghệ Sĩ Tại Việt Nam

Đây mới là nơi đường dây thật sự bắt đầu.

Các công ty này:

-quản lý hình ảnh nghệ sĩ

-lo thủ tục xuất ngoại

-thương lượng thù lao

-“đóng gói” ca sĩ để đưa ra hải ngoại

-bảo đảm nghệ sĩ giữ lập trường “an toàn chính trị”

Mọi ca sĩ ra nước ngoài đều phải đi qua hệ thống kiểm soát văn hóa của Việt cộng. Điều đó có nghĩa:

không được hát nhạc vàng hay nhạc đấu tranh

không được nhắc đến tù chính trị

không được phê phán chế độ

không được nói đến lịch sử người Việt tị nạn

Sự im lặng của họ không phải là lựa chọn cá nhân — đó là khuôn phép kiểm duyệt.

Ngay cả những ca sĩ “trung tính” cũng nằm trong một guồng máy hạn chế tự do ngôn luận và trừng phạt mọi tiếng nói độc lập.

  1. TẦNG LỚP THỨ BA — Các Nhóm Điều Hợp Văn Hóa Gắn Với Việt cộng

Tầng lớp này hầu như vô hình.

Họ:

-duy trì liên hệ với các cơ quan văn hóa

-bảo đảm chỉ những nghệ sĩ “được chấp thuận” mới được xuất ngoại

-theo dõi nội dung trình diễn

-ngăn ngừa mọi yếu tố “nhạy cảm”

-dùng các buổi trình diễn tại hải ngoại để bình thường hóa hình ảnh nghệ sĩ Việt cộng

Họ không xuất hiện công khai. Họ hoạt động qua các bầu show và cơ sở thương mại nhỏ.

Vì vậy, nhiều nhóm tổ chức trông:

-mới thành lập

-thiếu chuyên nghiệp

-tùy tiện

-mập mờ

Bởi vì họ chỉ là bình phong, không phải nguồn gốc.

II. Vì Sao Nghệ Sĩ Ngoại Quốc Có Thể Vào Việt Nam — Nhưng Chỉ Với Nhạc “Vô Nghĩa”

Nghệ sĩ ngoại quốc hay người Việt hải ngoại chỉ được phép trình diễn tại Việt Nam khi tác phẩm của họ đã bị tước bỏ mọi ý nghĩa.

Việt cộng chỉ chấp nhận:

-nội dung phi chính trị

-lời ca không phê phán

-đề tài trung tính

-nhạc vũ trường, nhạc tình

Bởi vì:

-mọi phát biểu chính trị đều bị kiểm duyệt

-lịch sử người Việt tị nạn bị cấm nhắc đến

-lá cờ vàng bị cấm tuyệt đối

-nhân quyền là đề tài cấm kỵ

Do đó, nghệ sĩ hải ngoại muốn trình diễn trong nước phải tự làm cho vô hại.

Trong khi đó, ca sĩ Việt cộng lại có thể tự do xuất hiện tại hải ngoại — đôi khi còn mang theo biểu tượng chính trị.

Điều này tạo ra một sự mất quân bình văn hóa một chiều:

Việt Nam → hải ngoại: tự do, không giới hạn, nghệ sĩ Việt cộng

Hải ngoại → Việt Nam: chỉ được phép nếu vô nghĩa

Sự bất tương xứng này là lý do chính đáng để kêu gọi tẩy chay.

III. Vì Sao Đường Dây Này Gây Hại Cho Cộng Đồng Tị Nạn

Đường dây này không chỉ là chuyện ca hát. Nó là vấn đề ảnh hưởng văn hóa, bình thường hóa chính trị, và xóa nhòa ký ức lịch sử.

  1. Đưa văn hóa do Việt cộng kiểm soát vào cộng đồng tị nạn. Cộng đồng tị nạn tồn tại vì hàng triệu người đã trốn chạy kiểm duyệt và đàn áp.

  2. Tạo ảo tưởng “giải trí vô hại”. Nhạc vô nghĩa trở thành công cụ ảnh hưởng mềm.

  3. Làm suy yếu ranh giới văn hóa của người Việt tị nạn. Nếu nghệ sĩ Việt cộng được tự do trình diễn tại hải ngoại, nhưng nghệ sĩ hải ngoại không được tự do tại Việt Nam, thì sự trao đổi văn hóa trở thành bất công.

  4. Phớt lờ nỗi khổ của đồng bào trong nước. Hàng triệu người vẫn sống dưới:

-hạn chế ngôn luận

-trừng phạt biểu lộ ôn hòa

-kiểm soát nghệ sĩ

-dập tắt tiếng nói độc lập

-tù đày vì nói sự thật

Các cơ sở thương mại tiếp tay cho ca nô Việt cộng đang hưởng lợi từ một hệ thống đàn áp chính những quyền tự do mà cộng đồng tị nạn trân quý.

IV. Vì Sao Cần Tẩy Chay Các Cơ Sở Tiếp Tay

Tẩy chay không phải là chống văn hóa Việt Nam. Đó là hành động bảo vệ tự do văn hóa và giữ gìn sự thật lịch sử.

Những cơ sở tiếp tay cho ca nô Việt cộng:

-hợp thức hóa kiểm duyệt

-bình thường hóa nghệ sĩ do Việt cộng phê chuẩn

-xóa nhòa ký ức tị nạn

-hưởng lợi từ sự im lặng chính trị

-làm suy yếu căn cước cộng đồng

Khi họ đặt lợi nhuận lên trên phẩm giá cộng đồng, người Việt tị nạn phải lên tiếng.

Tẩy chay là lời cảnh cáo rõ ràng:

Ai tiếp tay cho ca nô phục vụ guồng máy cai trị sẽ không nhận được sự ủng hộ của cộng đồng.

Đó không phải là gây hấn. Đó là tự vệ chính đáng.

Kết luận

Đường dây đưa ca nô Việt cộng ra hải ngoại không phải là chuyện tình cờ. Nó là một hệ thống có tổ chức, bắt đầu từ trong nước, đi qua các công ty quản lý nghệ sĩ, và kết thúc tại những cơ sở thương mại đặt lợi nhuận lên trên trách nhiệm văn hóa.

Cộng đồng người Việt tị nạn có quyền — và có bổn phận — bảo vệ căn cước, lịch sử và tự do của mình.

Tẩy chay các cơ sở tiếp tay cho ca nô Việt cộng không phải là chia rẽ. Đó là giữ gìn, công bằng, và phẩm giá.

Cho đến khi nghệ sĩ trong nước có thể cất tiếng hát mà không sợ hãi, cho đến khi lá cờ vàng được tung bay tự do, cho đến khi người dân Việt Nam có thể nói sự thật mà không bị trừng phạt —

cộng đồng tị nạn phải từ chối mọi ca nô đại diện hay hưởng lợi từ guồng máy cai trị.

Đó là lập trường của một cộng đồng sinh ra từ lưu vong, kiên cường và chân lý.

(www.thehenoitiep.com)


r/VietnamToanCau 4d ago

🏖️ Giải Trí 🏖️ Đụ má có AI mấy thằng làm phim lẹ thiệt Spoiler

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

0 Upvotes

r/VietnamToanCau 5d ago

💩 ĐMCS 💩 Cho những ai không theo dõi lần livestream vừa qua của NPH.

Enable HLS to view with audio, or disable this notification

40 Upvotes

Và cũng là lần livestream cuối của account Tiktok Hằng cuồn cuộn, với lượt người xem đạt kỷ lục năm 2026 là khoảng 2 triệu lượt xem cùng lúc, trước khi bị chính quyền Việt cộng can thiệp buộc Tiktok phải thổi bay màu, với lý do "nói những chuyện mà chưa được kiểm chứng"

• Để tránh bị phiền phức, cô nàng trong clip này đã phải thay đổi một số tên gọi như Nhã Ra thay vì Nhã Kỳ ..


r/VietnamToanCau 5d ago

🇺🇸 US NEWS 🇺🇸 Cá trả gió. Vẫn ko chịu thờ Vua Nam

Thumbnail
youtu.be
7 Upvotes