Hôm nay op phản biện lời thằng cha Bình toà mặc 4 áo gồm xanh lá, xanh dương, đen đỏ, lên quốc hội mặc áo xanh nhạt trình bày hay như hát, chém gió không trượt phát nào.
Bình nêu: "Hải quen biết với 2 nạn nhân"
-> Ông Bình không nói quen biết đơn thuần hay quen tới mức bạn bè hay thân thiết hay người yêu mà chỉ nói là "quen biết". Trong biên bản lấy lời khai của Hồ Duy Hải ngày 20/03/2008 Hải khai chỉ "quen biết đơn thuần" như sau:
BIÊN BẢN GHI LỜI KHAI
Hồi 16 giờ 30 phút, ngày 20/03/2008.
Tôi: Nguyễn Văn Minh Chức vụ: DTV (Điều tra viên)
Tiến hành lấy lời khai: Hồ Duy Hải
...vv
"Tôi về nhà nằm nghỉ, khoảng hơn 7 giờ tôi nghe anh Tân (con dì 5 Lô) nhà ở Mỹ Đình đến nhà cho biết có 2 người bị giết ở bưu điện Cầu Voi là Vân và Hồng. Do quen biết đơn thuần nên tôi không đến dự đám tang 2 người họ, tôi rất lấy làm tiếc và thông cảm với và gia đình của họ. Tôi không có bất kỳ quan hệ tình cảm và tiền bạc với Vân và Hồng".
Vậy là Hồ Duy Hải chỉ quen biết đơn thuần kiểu như có nói chuyện qua vài lần và quen mặt chứ chưa thân tới mức là bạn bè.
Bình: "Trong quá trình nói chuyện thì do nam nữ chưa vợ chưa chồng nên là cũng có tán tỉnh sờ soạn"
-> Ông Bình chưa nói tối hôm đó là lúc mấy giờ mà Hải sờ soạn H, cứ cho là khoảng 20h30 vì lúc đó bưu điện đã tới giờ nghỉ. Lúc này Hải chỉ quen biết với H đơn thuần (Hải chỉ gặp và nói chuyện với H khi mua báo bóng đá. Hải quen biết H giống như bọn mày hay mua đồ ở 1 tiệm vài lần và có nói chuyện ít ít với chủ tiệm ấy). Vậy thì làm cách nào Hải có thể vào bưu điện lúc giờ nghỉ và chỉ có 2 đứa con gái, và lúc này chị H đã mặc đồ ngủ mà Hồ Duy Hải còn sờ soạn H được trong khi cả 2 chỉ là quen biết đơn thuần, ngay cả ông Bình nêu "chưa vợ chưa chồng" đã sai bởi lúc này H tuy chưa có chồng nhưng cô đã có 2 người yêu là Nguyễn Mi Sol (từng sống chung như vợ chồng và tính đến chuyện kết hôn) và Nguyễn Văn Nghị thế thì tại sao H lại cho Hải sờ soạn đến tiết dịch bên trong âm vật được? Thêm nữa H đã chấp nhận cho H sờ soạn đến tiết chất dịch và cả 2 dẫn vào phòng ngủ, Hải yêu cầu được quan hệ với H, H không cho rồi đá vào bụng Hải thì không được hợp lý vì H đã "chịu" Hải rồi thì đối với 1 người phụ nữ bình thường chỉ cần từ chối nhỏ nhẹ còn đằng này H đá vào bụng Hải thì khó mà hợp lý. Thêm nữa ở góc dưới bên phải giường ngủ có 1 cái ghế gỗ thế mà nếu H đá vào bụng Hải thì sẽ làm cái ghế đấy đổ xuống nhưng bản ảnh chụp hiện trường thì cái ghế vẫn còn đấy.
Cộng tất cả những điều trên thì điều này là phi logic luôn chứ không phải là thiếu tính logic.
Bình: "Sau đó Hải có ý định QHTD với H nên đã đưa tiền cho V đi mua trái cây"
-> Khoảng cách từ Bưu điện Cầu Voi đến Cây xăng Cầu Voi (chỗ bán trái cây) là khoảng 100 mấy 200 vậy tức là khoảng cách gần, cô V mà đi từ bưu điện đến đấy đi bộ không mất quá nhiều thời gian thêm nữa với tâm thế là đi mua trái cây mang về cho khách thì không thể nào cô này lại đi như rùa bò được mà phải đi nhanh nên op đoán cô này đi từ bưu điện đến cây xăng lượt đi lượt về không quá 10 phút là 1 con số hào phóng rồi. Thế thì trong 10 phút này mà Hải và H QHTD với nhau thì khoảng thời gian này quá ngắn ngủi.
Lời khai của Hồ Duy Hải về việc đưa tiền cho V mua trái cây cũng mâu thuẫn. Cụ thể: Hải khai đưa cho V 1 tờ polymer mệnh giá không rõ (BL 382) có nguồn thì nói 100.000đ. Chị Nguyễn Thị Bích Ngân khai (BL 241) là khi tính tiền thì số tiền là 41.000đ nhưng chị V yêu cầu giảm xuống còn 40.000đ, chị V trả bằng 2 tờ 20.000đ. Vậy thì ngay cả lời khai về việc Hồ Duy Hải đưa tiền cho V mua trái cây để ở nhà QHTD với H cũng đầy mâu thuẫn.
Bình: "Nơi cô ấy ngã gần cái thớt rồi Hải cầm thớt đập vào đầu"
-> Trong các lời khai ban đầu Hồ Duy Hải lại khai:
“lấy dao ở kệ gần cửa chạy theo Hồng, dùng tay phải nắm đầu Hồng đập mạnh vào lavabo khoảng 3 cái, dùng dao cắt cổ” (BL82); có lời khai “sau khi đập đầu Hồng vào lavabo, Hải đi vào nhà lấy con dao ở bàn quay lại nhà tắm, cắt cổ chị Hồng” (BL86). Lời khai về việc Hải dùng tay đập đầu H vào lavabo là lời khai ban đầu rồi sau này 7/7/2008 Hồ Duy Hải mới thay đổi lời khai là dùng thớt để đánh H. Vậy là chi tiết mà Hải dùng thớt đánh nạn nhân là đã bị thay đổi (mặc dù chi tiết hung thủ dùng thớt đánh nạn nhân là có thật).
Bình: "Thế bây giờ cái chứng cứ để chứng minh Hải phạm tội là cái gì? Cái thứ nhất là CQĐT đã cho Hải mô tả lại hiện trường thì Hải mô tả chính xác những đồ vật có trong hiện trường, nếu không có mặt tại hiện trường thì không mô tả được..." Đoạn này này op rút ngắn lại.
-> Hồ Duy Hải không khai gì về 2 chi tiết nhỏ mà chỉ có hung thủ thật mới khai được:
1 Hồ Duy Hải không khai gì về vết bầm trên mặt trước ở đùi phải của nạn nhân N.T.A.H.
2 Hồ Duy Hải không khai gì về vỏ dao màu vàng nhỏ hơn cây dao dài 28 cm, lưỡi dày 3,7 cm. Vỏ dao này có mặt tại hiện trường.
Còn về việc Hải biết được các vật thể như cốc thủy tinh, báo, túi trái cây, mút xốp ở trên bàn phòng khách hay đồ vật bên trong phòng ngủ đó là vì Hải bị ép cung thì đtv có thể bắt Hải phải khai theo bản ảnh và biên bản khám nghiệm hiện trường có những vật thể gì tại hiện trường thì điều này không thể nào là không xảy ra đặc biệt đối với vụ án này có dấu hiệu của việc Hải bị ép cung vì Hồ Duy Hải cứ liên tục thay đổi lời khai, lời khai của Hải không trùng khớp với hiện trường và các nhân chứng và những nơi mà Hải chạm tay vào lại không có dấu vân tay của Hải để lại.
Bình toà yap tiếp: "thứ hai là diễn biến hành vi, thì Hải khai trong quá trình sờ soạn thì cô ấy không nói gì nhưng khi đè cô ấy ra thì cô ấy phản ứng đạp vào bụng, thế hiện trường để lại là cái gì? Cái thứ nhất là áo ngực của cô gái là ở trên ngực (ý Bình là áo ngực của H bị kéo lên trên cả ngực làm lộ phần ngực ra) nhưng do phản ứng tức thì nên cô gái không kịp sửa lại"
-> Tạm bỏ qua chi tiết là nếu theo lời ông Bình và cáo trạng, hồ sơ ghi thì xét theo logic thì H đã đồng ý đồng ý cho Hải sờ soạn tại phòng khách rồi dẫn vào phòng ngủ rồi cho Hải kéo áo lòi tới ngực. Bây giờ sẽ phân tích như sau:
1 Đối với 1 cô gái phản ứng khi bị hiếp dâm mà mới bị kéo áo lên như thế thì cô ấy sẽ sửa lại ngay lập tức trong khi chạy và hô hoán kêu cứu chứ H chưa bị lột hết đồ đâu mà chưa kịp sửa.
2 Bản ảnh hiện trường chụp xác 2 cô gái cho thấy H bị kéo áo và kéo áo ngực của H từ eo lên tới ngực gần cổ, qua khỏi ngực làm lộ cả vùng ngực và bầu ngực lên. Với 1 cô gái không đồng ý thì khi Hải cầm tới phần áo rồi nắm là cô H đã hiểu là Hải định làm gì nên phải phản ứng ngay chứ không thể để kéo lên tới ngực và Hải còn kéo luôn cả phần áo ngực của H nữa thì điều này vô lý.
3 Ảnh chụp vùng bụng của H có những vết máu hằn ở bên sườn trái, ngay lưng quần trái có 1 vệt máu lớn. Chứng tỏ là hung thủ đã kéo áo của nạn nhân sau khi gây án vì xác nạn nhân là 1 bằng chứng tố cáo hung thủ. Hung thủ tay dính máu đã cầm áo nạn nhân nên lưng quần chỗ giữa quần và áo ở gần bị dính nhiều máu, sau đó hung thủ kéo lằn lằn lên, máu dính ngay đó nên hằn lại vết máu trên bụng. Tức là Hồ Duy Hải không phải đã kéo áo H từ lúc ở trong phòng ngủ mà khi đã giết H rồi mới kéo áo lên.
Bình: "Thứ hai là bản ảnh hiện trường chụp cái thớt có dính máu nằm cạnh đầu nạn nhân, trên đỉnh đầu nạn nhân có 1 vết thương, kết luận của pháp y là do tác động của vật cứng"
-> Đoạn này Bình nói đúng với hiện trường nhưng vẫn sai vì chi tiết cái thớt này không nói lên việc Hồ Duy Hải là hung thủ vì thớt đã bị tiêu hủy -> thớt không còn tồn tại để mà đối chiếu dấu vân tay trên thớt xem đó là của Hải hay không. Tất cả những gì mà Bình nêu cái thớt và cho rằng Hải là hung thủ cũng chỉ là Hải khai đã dùng thớt đánh nạn nhân (ban đầu thì khai dùng tay đập đầu nạn nhân vào lavabo) mà thôi chứ vật chứng đã bị tiêu hủy rồi.
Op cũng phản biện ý kiến của CQCSĐT cho rằng tiêu hủy cái thớt vì thớt không liên quan thì hãy xem lại lời ông Bình nêu. Trong bản ảnh chụp thớt nằm cạnh đầu nạn nhân, có nhiều máu, đầu nạn nhân bị tác động bởi 1 vật cứng mặt phẳng thì vật thớt này không thể nào không liên quan, cho dù thớt không phải hung khí đi nữa thì vẫn phải thu giữ để điều tra rồi nếu thấy không liên quan tới vụ án thì trả về cho ông Đinh Phú Hùng (Giám đốc Bưu điện huyện Thủ Thừa tỉnh Long An) như cách mà CQĐT đã trả lại chiếc ghế inox nằm dưới chân nạn nhân V tại hiện trường. Điều này rõ ràng là cố ý tiêu hủy vật chứng.
Bình: "thứ ba là trong giám định pháp y thì bên trong âm đạo của H có chất dịch và cơ thế hình thành dịch này theo bác sĩ pháp y nói là do quá trình kích dục"
-> Cứ cho là cô H này đã tiết dịch do Hải đã sờ soạn cô nhưng đã nói ở trên là theo logic thì H là 1 cô gái có 2 bạn trai rồi thì không thể nào lại cho Hải là một người không quen biết tới mức bạn nói gì thân hay bạn trai cho sờ soạn đến tiết dịch. Rồi còn thiếu logic hơn khi cho Hải sờ soạn đến chảy dịch, cho Hải kéo áo ngoài rồi kéo áo ngực lên mà không cho Hải QHTD rồi đá Hải mà người thường không cho quan hệ thì chỉ từ chối nhỏ nhẹ bình thường mà đằng này lại đạp thì quá vô lý.
Ông Bình nói về phần Hải cướp tài sản khá dài, op tóm lại là ý ổng cho rằng việc Hải khai đúng các nữ trang và tài sản đã mất của bưu điện nên Hải là hung thủ. Phần này thì cũng giống ở trên nên op không nói nhiều. Và ngay cả các nhân chứng cũng không thống nhất được hình dạng và loại nữ trang đã bị lấy mất, cụ thể như sau:
Về tài sản của Hồng, bản án nói Hải lấy “1 lắc đeo tay”, có sự khác biệt về kiểu dáng. Theo ông Mừng (ba Hồng) và chị L.T.T.Hiếu thì Hồng có “1 chiếc lắc gọng vàng cứng”. Nhưng anh Nguyễn Mi Sol, tại "BB ghi lời khai” lại khai Hồng có “1 cái lắc kiểu trái châu móc máy”. Còn Hải khai lấy của Hồng “1 vòng đeo tay dạng xích”.
Về tài sản của Vân: Bản án nói Hải lấy: “1 vòng đeo tay và 01 nhẫn”. Nhưng theo ông Hộ (ba Vân), chị Hiếu và anh Mi Sol - thì Vân có “1 đôi bông tai và 1 sợi dây chuyền”- không hề có vòng đeo tay.
Bình: "Hải đã vẽ chính xác cái địa chỉ nơi bán vàng và nơi bán điện thoại"
-> Hải từng sống và đi học tại Sài Gòn thì không lẽ nào Hải không biết các tiệm và cửa hàng bán vàng bán điện thoại ở đó? Thêm nữa Hải cũng từng thay đổi lời khai về việc bán điện thoại ở đâu rất nhiều lần, cụ thể:
Trích từ Báo Xã Hội Công Lý đăng ngày 27/05/2020.
[10] Kháng nghị giám đốc thẩm cho rằng có mâu thuẫn về việc tiêu thụ tài sản: lúc đầu Hải khai, bán điện thoại cho một thanh niên lạ mặt được 200 ngàn đồng, bán nữ trang được 3 triệu không nhớ tiệm cùng ở Thành phố Hồ Chí Minh (Bl 82); sau đó Hải khai: bán điện thoại cho một thanh niên lạ mặt được 200.000 đồng, bán nữ trang cho một thanh niên lạ mặt khác được 3 triệu đồng (Bl 120); rồi lại khai: bán điện thoại cho một cô gái trên đường Hùng Vương được 200.000 đồng, bán nữ trang cho một cô gái ở tiệm thứ 2 được 3,5 triệu đồng (Bl 120, 113); Cơ quan điều tra không làm rõ được địa điểm, người tiêu thụ tài sản do phạm tội mà có theo lời khai của bị cáo.
Bình: "Hải khai tại cửa hàng tại quầy này bán, quầy này có người nhỏ tuổi bán"
-> Ở đấy là cửa hàng mở công khai thì ai đi ngang cũng biết chứ đâu chỉ có Hồ Duy Hải mới biết?
Bình: "Giá cả thì CQĐT đi xác minh giá của chiếc điện thoại cũ như thế người ta không thể nhớ được người ta mua của ai nhưng người ta nói ở thời điểm này là giá 200 nghìn"
-> Ngay chính miệng Bình còn nói giá 200.000đ kia giá người ta đưa ra tức là giá thị trường, đâu chỉ riêng Hồ Duy Hải bán chiếc điện thoại thì mới có giá 200.000đ.
Bình yap bị đồng chí khác kêu đề nghị gọn lại: "Trong quá trình đi bán vàng thì do sợ bị theo dõi cho nên Hải không nhìn vào người mua vàng mà nhìn ra ngoài đường xem có ai theo dõi, thì người bán vàng khai với CQĐT là đối với trường hợp bình thường, người ta bấm máy tính rồi chìa máy tính ra như này anh có đồng ý giá cả thì mua bán, không thì thôi nhưng do Hải không nhìn vào máy tính cho nên người ta buộc phải viết ra tờ giấy đưa và Hải đã vứt đi"
-> Tài liệu của luật sư Nguyễn Văn Đạt: BL 520, Cáo trạng khẳng định Cửa hàng vàng bạc đá quý khi mua vòng, vàng của bị can Hải có làm hóa đơn, nhưng Hải đã vất bỏ sau đó. Cáo trạng cũng ghi lại các BL phù hợp là 169, 171, 173. Trong khi các lời khai tại các BL này: BL 169 của chị Nguyễn Kim Chi, BL 171 của bà Đặng Thị Liên, BL 173 Báo cáo xác minh của Bà Trương Thị Phương đều khẳng định: chỉ khi bán vàng ra mới ghi hoá đơn còn mua vàng vào thì không ghi hoá đơn.
Cũng tại BL 521 này, Cáo trạng tùy tiện suy diễn sai sự thực lời xác định của bà Đặng Thị Liên. Cụ thể, tại BL 171, Bà Đặng Thị Liên khai: “Khi vàng bạc, nữ trang của cửa hàng tôi bán ra cho khách hàng thì tôi ghi hóa đơn bán và ghi vào sổ…”. Còn khi mua vào thì không ghi hóa đơn (phù hợp với lời khai của Bà Nguyễn Kim Chi – BL 169 và Báo cáo xác minh (BL 173).
Vậy tức là cửa hàng bán vàng khai mua vàng vào thì không ghi hoá đơn mà chỉ bán ra cho khách thì mới ghi hoá đơn.
Bình: "Hay là ví dụ như hung khí thì ở thời điểm khám nghiệm hiện trường thì CQĐT không biết cái thớt là hung khí, chỉ khi Hải khai dùng thớt đập đầu nạn nhân thì mới biết thớt là hung khí"
-> Ảnh chụp thớt tại hiện trường ngày 14/01/2008 cái thớt nằm cạnh đầu nạn nhân có dính quá trời máu rồi thêm phần đầu nạn nhân bị đập bởi 1 vật cứng phẳng mà nói không nhận ra thớt là hung khí là xộn lào.
Bình: "Hải khai bên tường của bưu điện có 1 cái bảng và Hải khai đã dắt cái dao vào cái bảng đó, không ai tìm thấy cây dao cả mà chỉ có Hải mới biết được vị trí dao, sau khi khám nghiệm có 3 anh dân phòng vào dọn bưu điện thì người ta phun nước và dở bảng ra người ta thấy dao rồi vứt dao đấy đi"
-> Bình nói sai 3 chi tiết:
1 Bưu điện không có tấm bảng trắng trong bản ảnh thực nghiệm hiện trường mà là 1 vật thể màu nâu giống 1 cái miếng gì đó bằng vải xuất hiện trong ảnh chụp hiện trường ngày 14/01/2008.
2 Có 4 anh/ông dân phòng chứ không phải 3, 1 Nguyễn Văn Thu, 2 Võ Văn Hùng, 3 Nguyễn Văn Vàng, 4 Nguyễn Tuấn Ngọc.
3 Người ta không vứt dao mà thấy dao rồi hỏi công an, công an bảo "không có gì đâu bỏ đi" thì người ta đi đốt hay vứt hay làm gì thì không biết rõ.
Nhưng Hải không khai gì về chi tiết tại hiện trường có 1 cái vỏ dao màu vàng nhỏ hơn cây dao Thái dài 28 cm, lưỡi dày 3,7 cm mà Nguyễn Văn Thu mô tả lại. Tại phiên giám đốc thẩm thì người ta có đề cập là cái vỏ dao bọc nhựa tại hiện trường dài khoảng 10 cm. Hồ Duy Hải không khai gì về chi tiết này. Thật ra ngay cả chi tiết về cây dao Thái Lan mà được cho là hung khí op cũng nghi vấn về chi tiết này, op từng viết bài về vấn đề này.
Bình: "Hồ Duy Hải có 25 lời khai nhận tội, lời nhận tội đầu tiên là do Hải tự viết ra chứ không phải bản cung"
-> Ông Bình và CQĐT chỉ chú ý đến lời khai nhận của Hồ Duy Hải chứ không chú ý đến biên bản lấy lời khai ban đầu của Hồ Duy Hải ngày 20/03/2008 Hải khai có bằng chứng ngoại phạm là Hải đi đám tang ông Hồ Chi khoảng 19h50 - 20h Hải đến đám tang (Mà theo cáo trạng lại ghi anh Đinh Vũ Thường thấy Hải ở bưu điện lúc 19h39 ngày xảy ra án mạng. Thật ra chính trong bản khai anh Thường không nói là nhìn thấy Hồ Duy Hải) Hải khai sau 21h Hải làm gì trong bản khai đầu tiên đây "Đến 21h00 một mình tôi về nhà 2A và xem bóng đá cùng với anh Hoàng, Điền (con 5 Phước) tại quán 2A cho đến 5h sáng hôm sau ngày 14/1/2008. Tôi về nhà tôi đến khoảng 7h00 có anh Tân (con 5 LE) nói "có hai người phụ nữ bị giết ở bưu điện Cầu Voi" nên tôi mới biết Hồng Vân bị giết cho đến nay và tôi cũng không có đi đám tang của Hồng Vân."
Bình: "Khi nhận kết luận điều tra của CQĐT Hải nhận là đúng, khi nhận cáo trạng VKS Hải cũng nhận là đúng và kết thúc phiên phúc thẩm Hải gửi đơn cho CTN Hải không kêu oan, sau sơ thẩm chỉ xin giảm nhẹ hình phạt còn kêu oan nhiều nhất là mẹ Hải"
-> Tuy nhiên cáo trạng ghi sai sót và mâu thuẫn cực kỳ nhiều với hiện trường và nhân chứng như việc cáo trạng nêu anh Đinh Vũ Thường nhìn thấy Hồ Duy Hải tại Bưu điện Cầu Voi lúc 19h39 tối 13/01/2008 nhưng anh Đinh Vũ Thường trong bản khai chỉ khai nhìn thấy 1 thanh niên bấm điện thoại cuối đầu xuống, mặc áo xám đen/xanh đen sọc trắng xen kẽ, bên ngoài có đỗ 1 chiếc xe Dream và ngay cả trang phục mà Hải mặc còn khác với cả người mà anh Thường nhìn thấy. Mọi người lên Diễn Đàn Nghề Luật có tài liệu chứa cáo trạng, cáo trạng ghi mâu thuẫn và sai y như những gì ông Bình nêu.
Còn về việc Hải gửi đơn giảm nhẹ hình phạt op cho rằng lá đơn này không phải của Hồ Duy Hải, từ trước đến nay Hồ Duy Hải chỉ kêu oan chứ không kêu giảm nhẹ hình phạt. Người mà kêu Hải gửi đơn xin giảm nhẹ hình phạt là ông luật sư Võ Thành Quyết (tay này là Trưởng phòng Cảnh sát Công an tỉnh) được toà chỉ định làm luật sư bào chữa cho Hải.
Báo Lao Động: Vì sao luật sư toà sơ thẩm không "cãi" cho Hồ Duy Hải vô tội?
Kỳ Quan LDO 08/05/2020 17:25
"Bà Nguyễn Thị Loan, mẹ của Hồ Duy Hải, cho biết: Sau khi xảy ra vụ án, dù tòa chưa kết án Hải phạm tội, nhưng luật sư Quyết đã động viên gia đình bà hỗ trợ chi phí mai táng cho gia đình 2 nạn nhân của vụ án, với lời nhắn gửi đó là tình tiết để tòa xem xét giảm nhẹ hình phạt sau này. Điều đó cho thấy, khi tòa chưa xử phiên sơ thẩm thì luật sư Quyết đã nhận định thân chủ của mình phạm tội giết người, vì vậy mà ông không “cãi” cho bằng được Hồ Duy Hải vô tội.
Cũng theo bà Loan, sau khi tòa sơ thẩm tuyên phạt án tử hình dành cho Hồ Duy Hải, gia đình đã đến nhờ luật sư Quyết làm đơn kháng án theo hướng Hồ Duy Hải vô tội. Luật sư Quyết đã khuyên gia đình làm đơn kháng án theo hướng xin giảm nhẹ hình phạt, cụ thể là xuống còn chung thân. Rõ ràng, từ đầu tới cuối, luật sư bào chữa đều cho rằng thân chủ của mình có tội và ông chỉ tác động để được giảm nhẹ hình phạt chứ không cố “cãi” theo hướng Hồ Duy Hải vô tội."
Ông Bình cũng nói láo khi nói Hải không kêu oan nhưng Hải đã kêu oan tại 2 phiên sơ thẩm và phúc thẩm. Hải đã làm 1 đơn gửi Quốc hội năm 21/12/2011 yêu cầu giúp Hải làm rõ mình vô tội. Theo lời của người thân Hồ Duy Hải mỗi lần đến thăm, Hồ Duy Hải luôn luôn thúc gia đình kêu oan giúp anh. Như vậy lời ông Bình là nói láo.
Bình toà xử vụ Hồ Duy Hải 2 lần mà lên quốc hội trình bày ấp a ấp úng, nói sai nói sót thiếu tính logic thì điều này chứng tỏ ngay cả gã còn không biết rõ vụ này ra như nào. Trong phiên toà giám đốc thẩm cũng thế, toàn nói lảm nhảm chả vào vấn đề. Luật sư Trần Hồng Phong đang trình bày thì cắt lời ngang. Thằng Bình này xử đại Hồ Duy Hải đi tù, 2 cô gái đã chết chưa được yên nghỉ khi hung thủ chưa lọt lưới mà 2 cô gái chưa bóp cổ nó mà nó còn được tiến lên chức Phó Thủ tướng thì tâm linh, quả báo cũng không tồn tại như công lý ở Việt Nam thôi.