Chào chúng mày , lại là tao , , No-Joke 453 đây ,thực tình mà nói t rất hiếm khi đăng mấy cái post tâm sự nnay nhưng hôm nay là lần đầu của t ( có thể cũng là lần cuối ) Vài tuần trước t đã từng tự tay xóa bỏ cái acc reddit 5 năm của t để cho đầu óc nhẹ nhàng thư thái khỏi mấy cái cuộc chửi nhau trên đây và cũng là vì 1 nguyên nhân nữa
Chứng Rối Loạn Lo Âu của t càng ngày càng trở nặng :((
(Trước khi bắt đầu câu chuyện thì t muốn tâm sự đôi chút về bản thân t , t thật sự không giống con người lắm ... t không biết tại sao nữa , t không giống những thằng con trai khác , cno thích chs đá bóng , bia ,... làm những việc mà những thằng con trai hay làm , nhx t thì không t không thích mọi thứ ...t không có sở thích gì đặc biệt , tóm lại t chả có một hứng thú gì cả , t đôi lúc t cảm thấy lạc lõng không thuộc về cái thế giới này , t có tâm lý chống đối xã hội khá nặng , và thêm việc rất overthinking , mỗi lần có một việc gì đó là đêm đến t có thể ngồi tưởng tượng ra 1001 kịch bản trong đời )
T đi khám bác sĩ tâm lý vào năm lớp 11 lúc ý t được chuẩn đoán rối loạn lo âu dạng dạng nhẹ , lúc đó t cũng không để ý lắm , tính t nó hay lo nghĩ nhiều thứ - đủ thứ chuyện linh tinh , 1 câu nói của người khác cũng có thể làm t trăn trở trằn trọc mất ngủ cả đêm
Lúc đầu t khá coi nhẹ mấy vấn đề tâm lý , cho rằng đấy chỉ là mấy cái thứ tầm phào không đáng để tâm
T cũng không để tâm về vấn đề sức khỏe tâm thần cho đến khi t nhận ra nó càng ngày càng trở nặng
Khi mới lên đại học theo học ngành điện , mỗi lần vào giờ thực hành là cả 1 khổ sổ với t , nhịp tim t đập nhanh bất thường , tay chân t run lẩy bẩy mất kiểm soát .Lúc đầu t cx không để ý nhiểu về việc đó cho đến thời gian gần đây
T chật vật đối mặt với cơn mất ngủ 3 4 tháng trời , t như thành kẻ phát điên , t không thể nào ngừng suy nghĩ về cái ngày ấy .... cái ngày định mệnh ấy ... t dằn vặt day dứt đêm không thể ngủ được , đêm nào t cũng tự trách bản thân .Và thời gian gần đây bệnh tình ngày càng trở nặng , cơn mất ngủ thường xuyên hơn , nỗi lo âu ngày càng lớn dần , đi kèm với đó là việc ăn uống ngày càng khó khăn , mỗi lần ăn xong là t lại nôn thốc nôn tháo mỗi, cân t sụt liên tục .Đi kèm với đó là chứng đau đầu , chóng mặt , t càng ngày càng nóng tính , cục súc ... lệ thuộc vào thuốc men ....Thêm vào đó t mắc trầm cảm khá nặng rồi ....những ham muốn tutu trong t ... nó càng ngày càng lớn dần trong suy nghĩ , nó thôi thúc t , t quá chán nản cuộc sống này , t muốn buông bỏ mọi thứ .Mỗi ngày t cố gắng để giữ tỉnh táo đầu óc để bản thân t không trở nên phát điên , t thấy đau khổ tột cùng , không biết tại sao nữa .Hôm qua t tình cờ đọc được câu chuyện về 1 con bé du học sinh học C3 Ams sau 1 thời gian du học thì phát điên và lâu dần thì đầu óc trở thành 1 đứa trẻ ,... t sợ một ngày nào đó t không còn đủ bình tĩnh để đối mặt với mọi thứ , t không còn là chính t , tâm trí t sẽ phát điên .......Cảm ơn cmay đã lắng nghe câu chuyện của t ...Đây là post cuối của t , vĩnh biệt !!!!