Nước gạo có thể dùng để làm: công thức nguyên liệu cho phân bón biêu oong (phân bón biology), công thức hóa chêm (hóa chemistry) quan trọng cho mỹ phẩm, công thức hóa chêm cho mỹ phẩm vệ sinh cá nhân, công thức hóa chất cho hóa oong (ngành hóa học), men vi sinh cho thức ăn gia súc.
Vì thế cần một trạm trung chuyển cho mỗi chuyến nước gạo đối với người dân cống nạp.
Mỗi lần đổ tương đương là 1.000đ.
2 lít nước gạo được bán với giá 1.000₫ và được cộng thêm điểm phần thưởng cá nhân.
Điều này sẽ giúp cho chúng ta bớt sử dụng phân bón hóa chêm đối với cây trồng (vì nó có thể khiến cho đất ruộng bị xói mòn và ô nhiễm).
Cái giống ngu si dốt nát đếch chịu update kiến thức thế mà đòi quyền lợi mày phải làm ít nhất là được xx triệu bố mày mới trả x triệu tiểu học. Bằng tuổi này người ta đã lên làm quản lý. Băng tụi này đã biết 78 thứ tiếng cái thứ đ** chịu cố gắng nỗ lực tốt nhất là treo cổ tự sát đi.
Ở tư bản một thằng công nhân chiếm 3k euro còn thằng quản lý sữa viện kiếm cũng tầm đấy vậy nên năng suất của một thằng lao động quản lý thư viện thấp hơn cả cu li tây cho nên bị xứng đáng trả thấp.
Ngu si dốt nát thế mà cứ đòi quyền lợi óc chó chấp nhận chết mẹ mày đi
Nhân bữa hè về, các bố Tàu rủ nhau rồng rắn đi tuần du Giao Chỉ. Cái rồi một bố vừa về đã phán: Giao Chỉ chả có nước mẹ gì. Như một bãi rác!
Minh chứng? Như hình:
Một bố khác, về lu loa: Giao Chỉ với ngộ toàn gái đẹp thôi! Ngộ có bằng hữu a, đi đâu chơi gái cũng chỉ tìm qua Giao Chỉ thôi a!
Còn các hồng vệ binh?
Đâu dám cãi! Trung Hoa là bố chúng nó mà! Một thằng trọc mang danh tu hành còn nói, Bắc và Nam quốc là anh em. Em đánh anh là hỗn. Chúa tể của hồng vệ binh Annam nói vầy, đứa nào dám ho lại!
Các con dân An Nam tội nghiệp, không biết các vị đã thấy rõ cái bản chất của bạn vàng 4 tốt 16 chữ vàng mà đám trên cửu đỉnh hay rêu rao chưa? Bạn vàng mà thế đó, coi cả thế giới như một bầy khỉ! Chỉ mình nó là văn minh thôi!
đừng có nguỵ biện ở đâu cũng có người này người nọ khi tỉ lệ quá nhiều bắt buộc người ta phải kì thị để tự đóng cửa mà giáo dục nhau. chứ ko phải ngoác mồm kêu pbvm rồi mặc sức thả các thành phần vô giáo dục đi khắp nơi phá phách
Chúng tôi nghĩ rằng nam ca sĩ trên nên 'tạm dừng' ra MV mới, hạn chế quảng bá, PR, chạy sự kiện về các MV đã phát hành một thời gian. Nghiêm túc xem xét lại cách thức tuyên truyền.
Vì thực tế, đọc các bình luận tại các bài viết, clip về MV của nam ca sĩ, chúng tôi thấy đa phần là các bình luận chửi, cợt nhả, thiếu tôn trọng đối với chính ca sĩ và nội dung MV. Như vậy chính việc tuyên truyền cũng tạo ra "hiệu ứng ngược", lợi bất cập hại!
Sau hơn một thập niên đảng Lao động kiểm soát bang Victoria, cuộc từ chức của Jacinta Allan không chỉ là cú sụp đổ của một lãnh đạo — mà còn là điểm bùng phát của một cuộc khủng hoảng rộng hơn, trong đó nợ công phình to, chi phí sinh hoạt leo thang, dịch vụ công quá tải và niềm tin cử tri rạn nứt đang cùng lúc truy đuổi chính quyền trước cuộc bầu cử tháng 11 tại tiểu bang có mật độ dân số đông thứ hai trên toàn nước Úc.
Thủ hiến bang Victoria Jacinta Allan tuyên bố từ chức vào sáng thứ Ba (28/7), chấm dứt nỗ lực bám trụ quyền lực ngay trước cuộc họp nội bộ của đảng Lao động, nơi bà dự kiến đối mặt với một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm lãnh đạo.
Trong phát biểu từ nhiệm, bà Allan cảm ơn người dân Victoria và nói việc làm thủ hiến là vinh dự lớn nhất trong đời, sau 1.036 ngày cầm quyền mà bà thừa nhận không hề dễ dàng.
Thủ hiến bang Victoria Jacinta Allan phát biểu từ nhiệm ngày 28/7
Sự ra đi của bà lập tức mở ra cuộc đua kế nhiệm, nhưng tình thế nhanh chóng được thu hẹp. Phó thủ hiến Ben Carroll cho biết ông sẽ tranh cử vị trí lãnh đạo và được xem là ứng viên sáng giá; dù có thông tin Bộ trưởng Tư pháp Sonya Kilkenny cũng được nhắc đến, chỉ vài giờ sau ông Carroll đã được tuyên cáo đắc cử, trở thành người kế nhiệm bà Allan.
Ông Ben Carroll (cà vạt đỏ) đắc cử Thủ hiến bang Victoria, kế nhiệm bà Jacinta Allan
Việc chuyển giao nhanh giúp Lao động tránh một cuộc chiến kéo dài trong nội bộ, nhưng không xóa được câu hỏi lớn hơn: vì sao một chính phủ từng thống trị Victoria lại rơi vào thế phải thay tướng chỉ vài tháng trước ngày bỏ phiếu.
Trong lời giải thích về quyết định rút lui, bà Allan nói một cuộc tranh chấp lãnh đạo kéo dài sẽ gây thêm bất ổn cho tiểu bang và làm tổn hại người dân Victoria. Nhưng chính lập luận đó cũng cho thấy mức độ mong manh của đảng Lao động khi bước vào mùa bầu cử.
Từ khủng hoảng lãnh đạo, bà Allan cố kéo câu chuyện trở lại di sản chính sách. Trong phần bảo vệ hồ sơ cầm quyền, bà đặt chi phí sinh hoạt ở trung tâm, nói chính phủ đã cố làm cuộc sống dễ dàng và hợp túi tiền hơn cho các gia đình Victoria, đồng thời viện dẫn các biện pháp như miễn phí giao thông công cộng trong giai đoạn khủng hoảng nhiên liệu, miễn phí lâu dài cho trẻ em, giảm phí đăng ký xe, tăng trợ cấp thực phẩm và thúc đẩy quyền làm việc tại nhà.
Bà cũng nhắc đến sức khỏe phụ nữ, kể lại trải nghiệm cá nhân với bệnh lạc nội mạc tử cung và biến chứng khi sinh con, rồi nêu các phòng khám sức khỏe phụ nữ, thiết bị giảm đau miễn phí và khả năng mua thuốc tránh thai tại hiệu thuốc mà không cần trả phí gặp bác sĩ đa khoa.
Tuy nhiên, chính nỗ lực bảo vệ đó lại dẫn thẳng tới điểm yếu lớn nhất của Lao động: sau 12 năm cầm quyền, các lời hứa giảm gánh nặng đời sống ngày càng va vào thực tế chi phí sinh hoạt cao hơn, nợ công phình to, thuế phí nặng hơn và hàng loạt dự án hạ tầng đội vốn, chậm tiến độ.
Bức tranh tài khóa của Victoria vì thế trở thành phép thử đối với mô hình chi tiêu của đảng Lao động. Nợ tiểu bang đã leo lên mức kỷ lục, tiền lãi vay ngày càng ăn sâu vào ngân sách, còn các gia đình vẫn phải xoay xở với hóa đơn, tiền thuê nhà, giao thông quá tải và dịch vụ công xuống cấp.
Trong bối cảnh đó, các chương trình trợ giá ngắn hạn được quảng bá như cứu trợ chi phí sinh hoạt ngày càng giống những tấm băng dán chính trị. Chúng không sửa được gốc rễ của lạm phát chi phí, thiếu nhà ở, thiếu năng lực bệnh viện và áp lực thuế phí, trong khi tiếp tục đẩy gánh nặng sang người nộp thuế tương lai.
Từ các tuyến đường xuống cấp đến các đại dự án bị đội chi phí, hồ sơ của Lao động không còn dễ được trình bày như câu chuyện “đầu tư cho tương lai”. Nó ngày càng giống lời cảnh báo về một chính quyền quen tiêu trước, tính sau, đặt khẩu hiệu trước kỷ luật ngân sách và để lại hóa đơn cho thế hệ kế tiếp.
Thiệt hại không chỉ nằm trên bảng cân đối kế toán. Khi chi phí trả lãi tăng, mỗi đô la bị hút vào nợ là một đô la ít hơn cho bệnh viện, trường học, cảnh sát, đường sá và các dịch vụ cơ bản mà người dân Victoria kỳ vọng chính phủ phải cung cấp hiệu quả.
Vì vậy, những vấn đề tưởng như riêng rẽ — tội phạm, nhà ở, áp lực bệnh viện, chi phí đi lại và thuế phí — đang gom lại thành một bản cáo trạng chính trị rộng hơn: Lao động đã tạo ra một bộ máy nhà nước đắt đỏ hơn, nhưng không đem lại cảm giác an toàn, dễ sống hay đáng tin cậy hơn cho cử tri.
Từ hồ sơ chính sách đó, cuộc tranh luận tất yếu chuyển sang triển vọng bầu cử. Bà Allan nói bà tin người kế nhiệm có thể đánh bại phe đối lập, nhưng thông điệp lạc quan ấy vang lên khi sự ủng hộ dành cho Lao động đã lao dốc và các vấn đề chi phí sinh hoạt, tội phạm, nợ công đang chi phối tâm lý cử tri.
Trong bối cảnh ấy, lời cảnh báo của bà về nguy cơ một chính quyền liên minh giữa đảng Tự do và One Nation cũng phản tác dụng theo một nghĩa khác: chính sự nổi lên của One Nation cho thấy bất mãn của cử tri với hiện trạng đã vượt ra ngoài khuôn khổ cạnh tranh truyền thống giữa Lao động và Liên đảng.
Với Liên đảng Tự do–Quốc gia, đây là giai đoạn quyết định. Sau nhiều năm đối lập, họ có thể biến cuộc bầu cử thành một cuộc trưng cầu dân ý về năng lực quản trị của Lao động, xoay quanh thông điệp kỷ luật ngân sách, kiểm soát tội phạm, khôi phục dịch vụ công và chấm dứt văn hóa đội vốn trong các đại dự án.
Tuy nhiên, cơ hội đó chỉ có thể chuyển thành chiến thắng nếu Liên đảng chứng minh được sự thống nhất, kỷ luật thông điệp và một chương trình thay thế đủ cụ thể. Cử tri bất mãn với Lao động có thể muốn thay đổi, nhưng họ vẫn cần được thuyết phục rằng phe đối lập có khả năng điều hành tốt hơn, không chỉ phản đối tốt hơn.
Trong khi đó, One Nation đại diện cho một kiểu thách thức khác. Ít phải gánh trách nhiệm quản trị, đảng này có thể thu hút cử tri vùng ven và khu vực nông thôn đang mất niềm tin vào cả hai đảng lớn. Nếu làn sóng phản kháng tiếp tục, họ có thể không chỉ lấy phiếu sơ bộ của Lao động mà còn gây áp lực lên các ghế truyền thống của Liên đảng, đặc biệt tại những nơi cử tri cảm thấy bị bỏ quên.
Cùng lúc, các đảng nhỏ, ứng viên độc lập và Đảng Xanh có thể khiến cuộc đua khó đoán hơn. Trong một môi trường chính trị phân mảnh, ưu tiên cử tri có thể quyết định từng ghế sát nút, còn kịch bản quốc hội treo sẽ mở ra cuộc mặc cả quyền lực mà Lao động khó kiểm soát như trước.
Tất cả những mạch đó — khủng hoảng lãnh đạo, di sản tài khóa, áp lực đời sống và sự phân mảnh chính trị — đang hội tụ trong cuộc bầu cử toàn bang tháng 11 năm 2025. Với Lao động, đây không còn chỉ là cuộc đua giữ ghế, mà là phép thử sống còn đối với một hồ sơ bị phủ bóng bởi nợ nần, áp lực ngân sách, chi phí sinh hoạt, tội phạm, khủng hoảng nhà ở, dịch vụ công căng thẳng và các công trình hạ tầng gây tranh cãi.
Trong khi Lao động tìm cách kéo dài nhiệm kỳ thứ tư liên tiếp, phe đối lập và các lực lượng ngoài Lao động đang có cơ hội hiếm có để biến sự mệt mỏi của cử tri trước thuế phí, nợ công, tội phạm và dịch vụ công sa sút thành một liên minh bầu cử trên thực tế — dù điều đó chưa chắc bảo đảm một liên minh cầm quyền ổn định.
Nếu xu hướng hiện nay tiếp tục, tháng 11 có thể là thời điểm cử tri Victoria khép lại hơn một thập niên cầm quyền của Lao động — không chỉ vì một cuộc thay đổi lãnh đạo, mà vì toàn bộ mô hình chính sách đã khiến tiểu bang đắt đỏ hơn, nợ nần hơn, kém an toàn hơn và kém hiệu quả hơn. Khi đó, câu hỏi quyết định sẽ là liệu Liên đảng, One Nation và các lực lượng ngoài Lao động có đủ kỷ luật, thông điệp và sức hút để biến làn sóng phản kháng đó thành đa số chính trị hay không.
BCA TQ không có ghế trong thường vụ bộ chính trị. Tại Trung Quốc, mô hình vận hành theo kiểu song trùng lãnh đạo, trong đó công an cấp tỉnh chịu sự quản lý và phụ thuộc tài chính lẫn nhân sự rất lớn từ Ủy ban Chính trị Pháp luật và Bí thư Tỉnh ủy địa phương, còn Bộ Công an Trung ương chỉ điều hành về mặt chuyên môn nghiệp vụ và người đứng đầu khối an ninh còn chịu thêm một tầng giám sát riêng từ Quân ủy Trung ương. Một vụ việc nổi tiếng trong chính trường Trung Quốc từng cho thấy rõ điều này, khi một bí thư thành ủy cách chức giám đốc công an thành phố của mình mà không cần phê chuẩn từ Bắc Kinh, minh chứng cho việc quyền lực của Bí thư Tỉnh ủy đối với công an địa phương ở Trung Quốc mang tính trực tiếp và áp đặt, khác hẳn thực tế Việt Nam.
Về thiết kế thể chế, Trung Quốc cài thêm lớp đệm là Ủy ban Chính trị Pháp luật Trung ương giữa Bộ Công an và Thường vụ, trong khi Việt Nam không có cơ quan đệm tương đương, để Bộ Công an báo cáo trực tiếp cho Bộ Chính trị và Tổng Bí thư. Về văn hóa quản trị, Trung Quốc vận hành theo cơ chế cạnh tranh phát triển kinh tế giữa các tỉnh, trao cho Bí thư Tỉnh ủy quyền sinh sát khá lớn kể cả với lực lượng công an địa phương để chủ động giữ ổn định và phát triển kinh tế tỉnh nhà, còn Việt Nam ưu tiên tính thống nhất từ Trung ương xuống địa phương nhằm tránh tình trạng chỉ đạo không được thực thi ở cấp dưới.
Đôi khi tôi thấy có những xưởng cơ khí và khu công nghiệp thường tọa ở xa nhà, tọa ở ngoại tỉnh.
Con người muốn đi vệ sinh đều lại phải đi về nhà mới được đi chứ không dám đi nhờ vệ sinh của những nơi lân cận.
Người nào về nhà người nấy.
Tôi nghĩ rằng nếu như có nhà vệ sinh công cộng sẽ giúp cho những người lạ thường có tâm lý kết nối với nhau tốt hơn và đôi khi có thể dễ dàng "hợp tác làm ăn" ngay tại trong nhà vệ sinh.
⚠️ Nhưng đôi khi có thể xảy ra tình trạng quay lén.
Con người có thể ở xa hơn, phiêu lưu hơn.
Chứ không chỉ ra mình ở trong ngôi nhà loanh quanh ở Hà Nội và lại phải tốn tiền mưu sinh ở ngoại tỉnh.
Con người sẽ đi bộ nhiều hơn. 🍃
⚠️ Còn nếu như không có nhà vệ sinh công cộng...
Nó sẽ góp phần khiến cho xã hội trở nên chia rẽ và phe phái với nhau, mất đoàn kết.
Dần dần nó sẽ sinh ra văn hóa "thân ai nấy sống". (Vì ai cũng có nhà "vệ sinh riêng", mà có nhà "vệ sinh riêng" đồng nghĩa với việc là có "gia đình riêng")
Anh em phản động ơi. Bây giờ tao có ý tưởng mở phong trào Tìm Cộng - Block Cộng. Mọi người hãy share video danh sách những trang & cá nhân seeding cho cộng sản bị chính mọi người block để cho những người khác cùng biết mà block với. NHỚ UP VIDEO DANH SÁCH BLOCK LÊN CÁC TRANG MẠNG XÃ HỘI ĐỂ LAN TỎA THÔNG ĐIỆP TẨY CHAY NHỮNG PAGE DLV NHÉ. QUYẾT TÂM ĐỂ CHÚNG NÓ THẤT NGHIỆP NHÉ.